Nguyễn Khuyến, nhà thơ lớn của văn học Việt Nam, không chỉ nổi bật với những bài thơ trữ tình viết về quê hương, thiên nhiên, mà còn thể hiện tài năng đặc biệt ở thể loại thơ trào phúng. Tác phẩm "Ông phỗng đá" là một minh chứng tiêu biểu, thể hiện góc nhìn thâm thúy và sâu cay của ông trước hiện thực xã hội phong kiến suy đồi vào cuối thế kỷ XIX.
Bài thơ mở đầu bằng câu hỏi trực diện, tưởng chừng như nhẹ nhàng nhưng lại chất chứa sự châm biếm sâu sắc:
"Ông đứng làm chi đó hỡi ông?Trơ trơ như đá, vững như đồng."
Nguyễn Khuyến không chỉ đơn thuần miêu tả một bức tượng đá vô tri vô giác mà thực chất, hình ảnh "ông phỗng đá" chính là ẩn dụ cho những kẻ quan lại, quyền lực thời bấy giờ - những kẻ chỉ biết đứng yên bất động, chẳng làm gì hữu ích cho đất nước, cho dân chúng. Từ "trơ trơ" và "vững như đồng" không chỉ gợi lên sự cứng nhắc, vô cảm mà còn ngầm chỉ sự bảo thủ, ù lì của tầng lớp thống trị. Với hai câu thơ ngắn gọn, nhà thơ đã khắc họa thành công một bức tranh biếm họa sống động, mà ở đó, những "ông phỗng" này trở thành biểu tượng cho sự vô trách nhiệm và thiếu tinh thần cải cách.
Hai câu thơ tiếp theo tiếp tục đẩy tính trào phúng lên cao hơn:
"Đêm ngày gìn giữ cho ai đó,Non nước đầy vơi có biết không?"
Nguyễn Khuyến đặt ra câu hỏi về trách nhiệm của "ông phỗng đá". Sự "gìn giữ" mà ông đề cập ở đây mang tính chất mỉa mai sâu sắc. "Ông phỗng" đứng đó như để bảo vệ một thứ quyền lực trống rỗng, nhưng thật ra lại chẳng mang lại ích lợi gì cho dân chúng hay đất nước. Câu hỏi tu từ "Non nước đầy vơi có biết không?" như một lời phê phán mạnh mẽ: những kẻ cầm quyền chỉ biết đứng yên nhìn đất nước lâm nguy, mà không hề nhận thức được tình hình. Trước thực cảnh xã hội Việt Nam cuối thế kỷ XIX - khi đất nước bị thực dân Pháp xâm lược, triều đình phong kiến lại bạc nhược, bất tài, Nguyễn Khuyến dùng hình ảnh "ông phỗng đá" để phơi bày bộ mặt lãnh đạm, vô cảm của những kẻ đáng lẽ phải có trách nhiệm với nhân dân và vận mệnh dân tộc.
Tính trào phúng trong bài thơ không chỉ thể hiện qua ý nghĩa của từng câu chữ mà còn nằm ở cách nhà thơ xây dựng hình ảnh và ngôn ngữ. Hình ảnh "ông phỗng đá" vốn là vật vô tri nhưng lại được nhân hóa, khiến nó trở thành biểu tượng sống động cho một tầng lớp người trong xã hội. Ngôn ngữ giản dị, đời thường nhưng ẩn chứa sự châm biếm sâu cay, giúp bài thơ không chỉ phê phán mà còn làm bật lên thái độ mỉa mai, khinh thường của tác giả đối với thực trạng xã hội. Nguyễn Khuyến không hề dùng những lời lẽ gay gắt, nhưng chính sự nhẹ nhàng trong cách nói đã làm cho sự mỉa mai càng thấm thía hơn.
Tóm lại, "Ông phỗng đá" của Nguyễn Khuyến là một tác phẩm thơ trào phúng xuất sắc, không chỉ phơi bày sự thối nát, bảo thủ của tầng lớp thống trị mà còn thể hiện tâm trạng đau đáu của tác giả trước hiện thực đất nước. Qua hình ảnh "ông phỗng đá", Nguyễn Khuyến đã thành công trong việc dùng nghệ thuật trào phúng để phản ánh sâu sắc hiện thực và gửi gắm nỗi niềm lo âu, trăn trở cho vận mệnh dân tộc. Bài thơ, dù ngắn gọn, vẫn mang một sức nặng lớn, làm rung động lòng người đọc về cả giá trị nghệ thuật lẫn tư tưởng.