Khi bình minh khám phá vẻ đẹp của sự khởi đầu, hoàng hôn lại mang đến vẻ đẹp buồn hiu và cô đơn. Hoàng hôn là khoảnh khắc của sự chấm dứt, giống như lúc ta nói lời tạm biệt với người quan trọng. Đối diện với hoàng hôn, con người thường trải qua cảm giác chia ly và nỗi buồn sâu sắc. Hãy cùng đọc những bài thơ về hoàng hôn, những tác phẩm mang đậm nét buồn đẹp dưới đây.
1. Hòn Vọng Phu - Trần Hữu Dực
Đỉnh núi chùng trời hòn vọng phu Lặng thinh bóng tối cuộc tình ru Chân trời gọi gió khuất mây cổ Ngả đông chiều sáng bóng rừng thơ.
Tại sao anh lạnh lùng, lòng cô đơn? Neo đậu bến chờ, khách xa lạ? Tiếng hò bến đợi vẫn vang mãi Thuyền sang biển cả, chẳng nghĩ ngợi.
Kể từ khi anh rời, từ lúc ấy Thu về buồn bã tận nơi này Mỗi đêm lá rơi rơi bên cửa sổ Lạnh lẽo hồn cô phụ nhung nhớ.
Dù biết anh đi, xa ngàn dặm Tôi chờ đợi gì, mộng qua bao năm? Trái tim yêu vẫn còn bé bỏng Đợi chờ tình yêu vẫn xa xăm…
2. Hoàng Hôn Dusk - Dương Hoàng
Chiều buông, bóng mát hiện về cùng đông lạnh Phủ mảnh trắng sương bên bờ sông êm đềm Lớp sương bao phủ, mờ nhòa hình dáng Đứng đó, ngắm cảnh, lòng bâng khuâng, nhớ về người.
Khắp nơi, cái lạnh của đông đã trở lại Muốn tìm kiếm ánh hơi ấm của kỷ niệm Trời giá buốt, nhớ đến chút tình sâu đậm Ngoại kia, bóng tối đậm, xa xa mờ mịt.
Hoàng hôn buồn, ta đứng đó, lặng thinh bơ vơ Tình yêu chấm dứt, bài thơ dang dở Ngẩn ngơ với niềm buồn nhớ Lòng xao xuyến nhớ về người ở phương xa.
Đông quay trở lại, hồn ta lại xuyến xao Người xưa ơi, liệu có nghĩ về chúng ta không? Ta đứng đó, lòng tràn ngập nỗi buồn đặc biệt Trong bóng chiều tà, vẫn đợi chờ, nơi nhớ thương.
3. Hồi Tưởng - Thanh Hùng
Ánh nắng chiều trải lướt nhẹ qua cánh cửa Đếm bao kỷ niệm nhẹ nhàng hiện về Chiếc lá rơi, dịu dàng, thoảng bên hương gió mát Ngỡ ngàng, tâm hồn vu vơ theo đám mây trôi.
Ánh nắng vô tình loang qua bức tranh chiều tà Nhường chỗ cho giọt mưa rơi nhẹ nhàng Mây xám hòa quyện, tô điểm cho không gian u tịch Bất chợt, bâng khuâng, hồi tưởng về những kỷ niệm xa xưa.
Ai làm cho những hạt châu lấp lánh trên cành cây Giọt nước trong veo, tưng bừng, rơi xuống đời Ta cảm nhận nỗi niềm như một bản nhạc nhẹ nhàng Bềnh bồng theo những khoảnh khắc chơi vơi.
Gió kết nhịp với sợi mây đan tự tình Những giọt mưa nhẹ, nhịp đàn êm đềm Trong vườn xinh, dế ngủ êm đềm Lòng trôi bồi hồi, cảm nhận sự kỳ diệu.
4. Hồi Tưởng Chiều - Thanh Hùng
Hồi tưởng những chiều, nắng dịu dàng chìm say Vai nhẹ nhàng, lá gầy rơi lả tả Trên đường dài, bóng hoàng hôn khuất xa Cuối ngày, bóng tối ôm trọn khắp nơi.
Hồi tưởng những chiều, lá cây lẻ loi Rơi nhẹ nhàng, trải đường phố vắng vẻ Tạo nên không khí tĩnh lặng và yên bình Niềm ưu tư nặng trĩu, âm nhạc hòa quyện nơi đây.
Dưới bàn tay nhẹ, những giọt mưa rơi như những nốt nhạc nhẹ nhàng Tan biến như những kí ức thoáng qua Một chút cảm xúc lưu lại, như câu chuyện xưa chưa kể.
Ánh nhìn theo dõi những làn gió nhẹ nhàng Niềm vui như bông hoa thoảng qua trong làn gió nhẹ Sự mát mẻ nhẹ nhàng vỗ nhẹ, rồi tan biến Gợi thêm cho tâm hồn một chút hoài niệm.
Những lúc lòng bất chợt nhớ về ai đó Khi nhìn thấy gió và mây hòa quyện khắp nơi Những chiếc lá rơi dần, tưởng chừng như khô héo Hạt mưa lạnh lẽo rơi đều, như những kí ức khó quên.
Nhận lại những điều tinh tế, tạo nên bức tranh tĩnh lặng và đẹp đẽ Cho thu về, tạo nên bức tranh của sự đìu hiu.
5. Hương Chiều - Lê Hoàng
Gió nhẹ khuấy đều hương thơm chiều tỏa khắp nơi Mùi hương của hoa cỏ nồng nàn dưới bóng đồi Khóm bưởi thơm lừng, nâng niu vẻ đẹp nông thôn Khói nhẹ bay lên từ nồi cơm quê êm đềm.
Chiều dịu dàng đưa bước mây về nơi xa xăm… mây ơi! Hương thơm tràn ngập, gửi đến mọi phương hướng Bến nhỏ bồng bềnh trong làn sóng bất tận Làm đảo lạc con thuyền nhỏ trong hương chiều.
Hương thơm ôn lại ký ức ngọt ngào của miền quê thân yêu Mùi cơm chiều mẹ nấu lan tỏa vào bữa ăn hoàng hôn Làm ấm lòng, làm dịu dàng tâm hồn Ru ngủ qua bao ngày tháng, tràn ngập niềm hạnh phúc.
6. Hoàng Hôn Đợi - Huỳnh Minh Nhật
Gió ơi, tại sao gió không hay lòng Mang bụi phủ kín đôi mắt dễ thương Làm ướt đẫm nỗi buồn trong ánh nhìn Đưa hình bóng cô đơn, hắt hiu tình thương.
Em đợi ai ơi? Nắng chiều sắp chìm khuất Một mình nhặt từng hạt nắng nhỏ nhẹ Tình yêu như bừng sáng trong ánh chiều tím Hoàng hôn đến, đôi lời khóc nhẹ nhàng.
Gió ôm em nhẹ, rơi lệ như hạt sương Nhẹ nhàng hôn lên mái tóc xinh xinh Em đi đi, để đợi đến đâu? Ai đợi ai? Ai đi và ai đến?
7. Chiều Hoang - Võ Ngọc Cẩn
Chiều đông, nắng rời bỏ hoang vu Tình yêu, dù vỡ vụn, vẫn còn sót lại những dấu vết Đường xa mịt mờ trong mù sương Nỗi buồn che phủ như lớp bụi trên vai.
Hoàng hôn gọi những giọt sầu đêm dài Tiếng hát của những con chim nhạn rơi buồn thương Gió đưa đám mây đen tối Mưa bay lạnh lẽo, làm ẩm ướt không gian.
Bóng võ vàng lạc lõng bơ vơ Chân bước nhẹ nhàng, lệ tràn bờ miền kí ức Người ta như đôi cánh chim rụt rè Mùa đông tránh rét bay lên nơi ẩn náu.
Đêm buông, trời không dải trăng sao Nghe côn trùng than khóc giữa biển buồn rơi Tâm tư dậy sóng cuồng lên Hiểu đau thương, làm sao lắng xuống nguồn cội.
Thời gian trôi, không chút dấu vết mờ phai Nỗi nhớ ngàn sau vẫn in sâu không phai Chiều đông, nắng rời bỏ hoang vu Trời vẫn mưa nắng, lòng vẫn ghi mãi tên em.
8. Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu - Huỳnh Minh Nhật
Quay về phố cũ trong hoàng hôn tà Quán liêu xiêu, lá cây mệt nhoài bên lề đường Phố quen thuộc, bỗng lạ lẫm Có vấn đề gì kì lạ? Hay là thiếu mất điều gì…
Tôi đến đây, lắng nghe phố kể chuyện thầm lặng Mồi thuốc cháy, chân đi tìm trong vùng hoang hoải Chiều vụng dại, hò hẹn mơ về những thời khắc Kỷ niệm không xa vời, ngọt ngào như những mùa thu qua.
Gió dạo chơi, gọi mãi bóng hình xa xôi Bầu trời lạnh lẽo, mưa rơi nhè nhẹ khắp nẻo đường Giọt lệ đọng ẩm, mòn trên mái ngói như tình thương Rêu xanh phủ đầy, làm nên bức tranh sầu buồn.
Tôi quay về, nhưng không thấy bóng dáng người đâu Hay là đã lạc lõng trong mối tình duyên thuở ban đầu Đôi mắt rưng màu hoa tim tím, những kỷ niệm đậm sâu Có phải người mòn mỏi đứng đây đợi chờ không?
Tôi đến đây, hương thu giấu sâu trong lòng Phố hóa mình, chuyển mình nhưng nỗi thiếu vắng Người qua đây đông đúc, nhưng ẩn sau đó Ấy vậy mà… vẫn còn thiếu vắng một bước chân…
9. Nắng Chiều Còn Vương - Hồng Giang
Anh cong chiều, giọt nhớ rơi bên lề Gửi về em, niềm riêng vơi với lòng buồn Sao em nỡ lưu luyến và nghĩ suy Để mùa xuân buồn trải từng sợi nắng vương.
Có lẽ mình đã mải mê yêu thương quá nhiều Mong muốn mãi mãi được bước chung con đường tình ái Nên những dòng thơ anh viết đầy hoang mang Chữ nhớ nhung mê mải, vương vấn âm nhạc tình.
Giữa mùa xuân, em phân vân lạc lõng Hoàng hôn buông lơi, đêm về trong hư vô Một mình uống ly cafe, hương đắng chát Khúc nhạc quen, âm nhạc lặng lẽ tràn vào lòng buồn.
Chiều muộn, bóng chim đưa cánh về ngàn nơi Chân trời xa lạc quẻ, màu trăn trở Nơi kia em đứng, hòa mình vào biển nhớ Gió hắt hiu, duyên nợ lạc lõng vô định.
Nắng dịu dàng chiều buông, vương vấn nơi nào? Trong nỗi nhớ… Lạc vào… Trong vòng nhớ!
10. Chiều Buông - Hạnh Nguyễn
Chiều buồn vội vàng rơi từng câu thơ Ngắm hoàng hôn đỏ, thả tơ về bên trời Buồn hiu quạnh quẽ bên đời Ngắm mây lượn lờ nhớ người xa xôi Cảm giác chỉ còn mình ta Bao chiều thương nhớ, đong đầy một mình Hỏi mây, hỏi gió, câm lặng Một mình thương nhớ, tình yêu đơn côi Mây chiều lượn lờ, trôi dạt Trèo lên đỉnh nhớ, ta ngồi buông lời Chiều buông, những sợi tơ buồn Mang đầy những nỗi nhớ vụt qua lòng Sương rơi lạnh buốt, môi ấm Giọt thương, giọt nhớ nhẹ nhàng len vào hồn Ôm sầu lệ buốt rơi tuôn Chìm vào giấc ngủ, nỗi buồn vẫn làm bạn đồng hành.
11. Một Chiều Thu - Huỳnh Minh Nhật
Bầu trời treo mây tím, hòa mình vào hoàng hôn Gió thu lạc lõng, dạ bồn chồn như đang hòa mình vào tâm hồn Lá rơi trên ngõ vắng, trái tim hiu quạnh Nắng vẫn ấm bên chiều - mưa đã tạnh chưa em?
Con đường quen thân thương những ngày xưa Bình minh đón chào, chiều đưa thu về trong hồn Bây giờ, đôi bàn tay cô đơn lau dòng lệ Hồn lạc lõng, nơi nào vậy? Nghe tim đau thắt.
Thời gian trôi hờ hững, vẫn cuốn theo như chiếc lá vàng rơi Tại sao ký ức không phai màu? Vẫn đợi chờ, vẫn trông ngóng - ai đến đây? Nhặt lá thu vàng… rơi xuống nơi đâu?
12. Hoàng Hôn Ly Biệt - Diệp Ly
Chiều dịu dàng lại mang theo buổi ly biệt Em quay về, những ký ức đọng chầm Để anh ở đây, trải đường dài dằng dặc Một mình bước, hai con đường dang dở.
Hoàng hôn buông lơi, niềm riêng càng trăn trở Tình sầu nức nở giữa tim buồn Một thoáng yêu, dẫu qua bao kiếp tìm kiếm Trời biển rộng, bóng chim tăm cá mơ hồ.
Tia nắng nhạt hắt hiu trên hàng ngàn lá Heo may buồn lã chã, giọt sầu loang lổ Thời gian ơi, sao cay đắng và bẽ bàng Lời từ tạ ngỡ ngàng, nuối tiếc mãi mãi.
Gửi đến anh, một tình yêu đậm chất tha thiết Mai sau, không biết còn tồn tại không Hoàng hôn rơi, gửi đi những kỷ niệm ngập trái tim Hình ảnh mơ hồ, chiều vẫy gọi nhưng không thấy anh.
13. Có Những Chiều Như Thế - Mạc Phương
Có một chiều… hơi hững chênh vênh Ánh hoàng hôn buồn bã khi chuẩn bị tắt Bóng người thương bay như chim cá lặn Hẹn gặp nhau khi nào đây?
Có một chiều… góc phố nhỏ mưa bay Em đợi chờ vận may mở cửa cho Hương xuân trao tặng một lần nữa Môi mềm ướt át của tình yêu.
Có một chiều… bước chân nhẹ nhàng liêu xiêu Chín bậc thang… hiện hữu trong hồi ức Bản nhạc nhẹ nhàng đau thương lồng ngực Em nhận ra mình kiệt sức vì anh…
Có một chiều… bầu trời trong xanh lấp lánh Em lại cảm thấy mong manh như tia hy vọng Vòng tay anh, nụ hôn chín mọng Vị ngọt ngào lắng đọng mãi trong trái tim.
14. Hoàng Hôn Xóm Nhỏ - Lê Hoàng
Mặt trời hạ núi nhìn mây Xa xa, rừng cây mờ dần thấp thoáng Xuôi dòng, giọng hát nào ngân Thong dong vui thú, buông cần chiều thu.
Khói lam hòa quyện với mây mù Mặt trời đi ngủ, ai hát ru …. ơ hời Gió vờn nhẹ khóm trúc lả lơi Bình yên xóm nhỏ, đón trời thanh cao.
Lặng lẽ chiều dạ nhấp nhô Hoàng hôn tím màu, lẻ loi khắp nơi Thời gian vội vã, ngày trôi Ta về phố thị … chia tay êm đềm!
15. Chờ Anh Dưới Hoàng Hôn - Hồng Giang
Em chờ anh dưới chiều hoàng hôn màu tím Nắng nhạt nhòa như lịm cả niềm mong đợi Ngóng trông hoài, đắng chát cả nỗi lòng Mà sao thuyền anh chưa trở lại.
Sóng chiều này dập dồn hoang hoải Bờ cát dài anh mê mải tận chân trời Gió u mê, xin hãy bắc nhịp cầu Gửi đến anh tròn câu thề hẹn.
Câu ước ao nửa chừng, sao ứ nghẹn Khúc giao mùa chợt chẹn, đắng vành môi Con nước ròng thuyền cứ lững lờ trôi Mặc kệ bến tủi hờn, ngồi trông ngóng.
Giọt lệ sầu, bờ mi em ứ đọng Chiều hoàng hôn, con sóng cũng lao xao Nỗi nhớ kia, sao lại cứ dâng trào Ký ức ùa vào tim, buốt giá.
Ở nơi nào thuyền anh còn nghiêng ngả Có hay rằng …. Em hóa đá…. Vọng phu!
Gió nhẹ mang hương chiều trải dài Mùi thơm thoang thoảng từ chân đồi Khóm bưởi nồng nàn khoe sắc trời Khói nồi cơm quê dịu dàng thoảng.
Chiều dẫn mây, mây đi về đâu… ôi mây! Hương thơm tràn ngập đến phương nào? Bến nhỏ chìm trong bóng bàng Sóng đưa thuyền lăn tăn trên biển mộng.
Hương thơm lại, nơi miền quê thân yêu Mùi cơm chiều, mẹ nấu bên hoàng hôn Ấm lòng hương thơm ngọt ngào Ru bằng gió, tháng năm ngọt lịm.
Hương chiều, làn sương quê mình thơm lâng Trong bức tranh vàng, đỏ hoàng hôn Bình minh đẹp như tiên nữ Còn mãi tình quê, trái tim ấm.
17. Hoàng Hôn Sau Mưa - Dương Hoàng
Em ơi, trời quá tuyệt vời không? Hoàng hôn nắng rơi ánh hồng dịu dàng Gió thổi êm đềm qua nón làng Làm tim anh xao xuyến hạnh phúc.
Dịu dàng, ta cùng nhau ngắm trời Mây trắng xoay vòng qua núi cao Bên nhau anh thấy lòng rạo rực Nhìn hoàng hôn, ước mơ an lành tràn ngập.
Bầu trời xanh thắm đẹp huyền bí Gió lay động cành cây rì rào Lá non mọc đầy cành rợp màu Hạt mưa lụi dần, run rẩy kỷ niệm.
Nhẹ nhàng, ta bước chân đi Hạt mưa lăn lóc lúc gần lúc xa Bên nhau chiều tà dịu dàng Lòng ấm áp thiết tha, nghĩa tình hiện hữu.
Mưa rơi những giọt lấp lánh Trong ánh mắt em, bóng hình hiện về.
18. Em Về Phố Đấy Chiều Mưa - Huỳnh Minh Nhật
Em quay về phố ấy, chiều mưa Trời thu bụi phủ khắp ngõ đường Tóc mây hường đào theo cơn gió Bước qua mù sương, ánh mắt long lanh.
Em về phố ấy, bên ai? Ta buồn bã nhớ dung hài thân quen Lời ngọng nguất chưa thể diễn đạt Hẹn thề đợi chờ, ngày mai ơi.
Yêu nhau, mặc áo ba màu sắc Phút giã từ, thu vàng ngẩn ngơ Khói thuốc trôi ngang ba ngả đường Lệ cay đắng nhoà đậm đà sâu thẳm.
Buồn thế, đành lòng qua cầu mưa Ai đó lạc lõng, bước trên đường khuya Mưa rơi nhẹ trên đôi vai nhỏ Bóng hoàng hôn khuất sau đầu đường.
Tháng sáu trời đầy nỗi buồn bí ẩn Mây hồng hiu hiu hắt bơ vơ Mùi tóc kia mãi vấn vương Buồn thành thơ, hòa mình trong lẻ loi.
Lang thang phố vắng hôm nay Tháng sáu gợi nhớ tình xưa vương Chợt nhớ, tháng sáu buồn bỗng nhiên: “Chiều mưa, em về phố ấy mà” …
19. Hoàng Hôn - Hồng Giang
Hoàng hôn xuống lăn tròn trong nỗi nhớ Nắng mỏng manh trăn trở níu đông tàn Đời người mà ắt sẽ có hợp tan Se sắt nhớ cung đàn thương nốt nhạc.
Ngõ vắng nhỏ lá vàng khô xao xác Sóng xô bờ xào xạc sợ biển đau Chiều buông rơi để nỗi nhớ nhạt mầu Dấu yêu hỡi ở đâu người có thấy.
Chữ viết tình khắc sâu trên trang trắng Khát khao rung động, ai đang đến? Môi thắm ôm bờ môi thơ ngây Giây phút luyến ái, mộng mị đưa ta vào.
Tình yêu ơi, đừng suy nghĩ nhiều Xuân hồng kém sắc, tình đẹp vô biên Yêu nhau thì yêu đến trọn kiếp Đừng như nắng chơi chiều đông giá buốt.
Hoàng hôn khuất sau câu thơ tình ngả nghiêng Gửi về cho người… Là tất cả… Tình anh!
20. Có Những Chiều Như Thế - Mạc Phương
Một chiều trôi, hư vô chênh vênh Ánh hoàng hôn buồn như đèn tắt dần Bóng dáng thương như hòn cá lặn Chờ đến khi nào mới gặp mặt nhau đây?
Một chiều khác, góc phố nhỏ mưa bay Em đợi chờ vận may mơ cửa mở Hương xuân trao, lần nữa đậm môi mềm Tình yêu sống sót trong vòng tay ân ái.
Một chiều nữa, bàn chân bước liêu xiêu Chín bậc thang, ký ức nhấn chìm Bản nhạc đau đớn đập nhẹ lồng ngực Kiệt sức vì anh, em biết mình đang…
Một chiều nữa, trời ấy trong xanh Em thấy mong manh tia hy vọng Vòng tay anh, nụ hôn chín mọng Ngọt ngào lắng đọng mãi trong tim.
21. Tiếng sóng rì rào giữa trời đại dương Hòa mình vào điệu nhạc của gió Hồn bay bổng giữa bức tranh yêu thương Biển hát êm đềm, làm dịu lòng người.
Chiều tà đứng lặng, ngắm hoàng hôn tô điểm Nắng rơi đỏ quyến rũ niềm nhớ thương Đã lâu ta xa cách, lòng bâng khuâng Buồn thương chiều vàng, mặt trời chìm tà.
Hoàng hôn buồn bồi hồi xốn xang Nỗi nhớ đan xen, u buồn trong lòng Khắc sâu ký ức, xa vời quá thôi Một người rời bỏ, nay chỉ còn nhớ.
Buổi chiều tà bên cạnh tận hưởng ánh hoàng hôn Hương biển mặn mòi như lời tỏ tình Trong bóng tối, ngẩn ngơ với nỗi luyến thương Để lòng vơi đi, gió hát ru êm đềm.
Đứng thẩn thờ ngắm buổi hoàng hôn rơi Tia nắng nhạt nơi cuối trời vụt tắt Như chợt thấy một nét buồn trên mặt Lệ từ đâu trôi giạt khoé mi sầu.
22. Ngẩn ngơ trước vẻ đẹp hoàng hôn buông Tia nắng lặn dịu dàng cuối bờ cổ thụ Hồn lạc quan nở từng cung bậc cảm xúc Lệ mắt chợt dịu dàng, cuộc tình thêm sâu.
Nghệ thuật nhặt nhạnh hương đời Những chút bình yên chải qua cạm bẫy Trí tưởng tượng vươn ra hư không Ánh sáng dịu dàng soi bóng đường đi.
Ta nhặt nắng vàng, khoác lên cảnh đẹp Làm tươi mới, rực rỡ bức tranh tĩnh lặng Làn sương mong manh như ánh mắt biệt ly Hoàng hôn nhẹ nhàng, ôm lấy không gian.
Nhặt cánh hoa rơi thả lẻ bước chân Kỷ niệm nhẹ nhàng chạm đến tận tâm hồn Nụ tàn như kỷ niệm xưa chìm đắm Yêu thương vô tận, hòa mình vào đất.
Lặng lẽ nhặt lá trải bên lối về Hồn vương theo gió, nhẹ nhàng lang thang Sẻ chia giữa những khoảnh khắc tĩnh lặng Gặp người quen lâu nay xa lạ hóa.
Buồn trào dâng trong chén hương trầm Vị chát thấu đến tận tâm hồn u buồn Nỗi chơi vơi nằm giữa chiều hoang gió lộng Đời quạnh hiu, khắc khoải niềm đau.
23. Mùa Hạ trôi qua một cách lặng lẽ Những bước chân nhẹ nhàng trên đường quen Tình yêu đã vắng, ký ức dần phai Ánh hoàng hôn cuối cùng tô điểm mùa hạ.
Hạ buông xuống, nắng muộn ôm lấy em Ve kêu rơi, gió thì thầm câu ca Những ánh sao đêm gầy gió cuốn đi Nỗi nhớ loang lổ giữa trời bóng tối.
Quay về nơi hẹn hò xa xưa nhạt Đêm buồn mình đứng giữa phố lạnh lẽo Hoài niệm như lối phố u buồn Gió cuốn chân bước, ký ức hờn ghen…
Đêm mưa buồn như chấm dứt bản hòa Mùa hạ đến, phượng cháy nơi phố xa Hồn thơ nhẹ nhàng, gọi gió cuốn đi Kẻ thương người bên nỗi giận hờn.
Phố vắng lặng lẽ, hoàng hôn buồn thiu Hạ đã về, em ẩn mình nơi đâu? Ve réo rắt dưới ánh chiều vàng rực - Lòng bồi hồi, khóc thương người xa…
24. Tím Hoàng Hôn - Toàn Tâm Hòa
Bước nhẹ trên đường chiều dịu dàng Hoàng hôn tím khắc sâu hình bóng em Yêu màu tím đậm lòng thêm Từng giọt sầu nặng đọng tình sâu thẳm.
Em nói cười nhẹ thơ thẩn Màu hoa tím kia chứng nhận tình trung Bình minh chợt tới bên cửa Hoàng hôn tím mộng mơ trên dáng người.
Trời cao vẫn mãi chênh chao Màu tim tím ngát, hòa quyện bên nhau Định mệnh đã đưa đẩy lâu Gặp nhau giữa hoàng hôn tím thiết tha.
Vòng xoay tình thắt nghìn năm Người lạ kỳ ảo, đắm chìm nhớ mong Hoàng hôn tím, tình vuông tròn Từ từ tay nắm, hẹn thề ân tình.
25. Chiều Lục Bát - Đào Mạnh Long
Heo may chạy dọc bóng vàng Võng qua từng cung chiều hoang dã Mảnh đời như những nụ cười Thu về trong gió, êm đềm như hòa.
Vảy thời gian rơi dịu dàng Neo vào ký ức, thơ tràn giấc mơ Nghiêng mình dưới ánh trăng soi Bên đám tre nhẹ khói hương bay.
26. Bức Tranh Chiều - Huỳnh Minh Nhật
Chiều buông lơi sóng vàng nhè nhẹ Tiếng ve hát lảnh lót âm điệu thu Phượng đỏ rực nét trên bức tranh xanh Đám phượng hoàng chìm trong nỗi hoang mang.
Nghe tiếng ếch kêu xao xuyến đâu đây Có con ong lạc bước về chốn vắng Chiều dần buông, ngẩn ngơ gió đưa Luyến lưu chi nhụy hoa khuất trong hương tối.
Em theo bóng chiều tà bước nhẹ Để anh đong đầy giấc mơ xa vời Nơi chân trời bình yên lặng lẽ Tình yêu ơi, xin hãy chìm đắm mãi...
27. Hoàng Hôn Ký - Toàn Tâm Hòa
Đã bao lần ta đứng trước bức tranh cuối ngày Lòng cảm thấy thật phút giây cuối cùng Khi ánh nắng dịu dàng nhấp nhô trên cành lá Thì dòng đời trôi qua, khuất dần vào bóng tối!
Những suy nghĩ cứ hiện hữu trong tim mình Ta bừng tỉnh giữa những giấc mơ dài thêm không kể Sợ ánh đèn đêm phủ lấp con đường phía trước Sợ bước chân về, bước chầm chậm giữa bóng tối!
Đã có lúc ta nhớ nhung rồi quên lãng Sợ tuổi chiều gọi tên mình, mờ nhạt Và chẳng có quyền lựa chọn gì cả Cuối cùng, chẳng thể tránh khỏi cánh cửa hoàng hôn!
Cuộc sống, như là một bức tranh đầy màu sắc Ta hãy nhìn nhận với tâm hồn đong đầy Có gì buồn, chiều vẫn tràn đầy hương vị lãng mạn Thì ngại gì ta không chạm vào... và yêu thương!
Ta tin rằng niềm vui và nỗi buồn cần phải chấp nhận Đó là quy luật mà ta không thể tránh khỏi Hãy vô tư, khi hoàng hôn kêu gọi Ta vẫn cười, gom nhặt mệt mỏi làm nên những bản thơ!
28. Đời Có Khóc Lại Càng Đẹp - Nguyễn Lãm Thắng
Cơn mưa nhẹ nhàng đọng lại trong kí ức Bất ngờ con đường như được trải thảm lá bay Có một chiều, hình bóng em hiện về Sài Gòn mưa, em gầy nhưng đẹp đẽ trong trí nhớ.
Cơn gió mềm mại vuốt nhẹ tóc em Chiếc ô xanh đẹp như tranh đang chờ anh Phút lỡ hẹn khiến em không kìm nén nổi nước mắt Những giọt buồn thành phố như đêm chông chênh.
Sài Gòn buổi chiều ấy đánh thức trái tim anh Một nụ hôn đầu nồng thắm Sài Gòn mười năm trôi qua, em vẫn ở đó Anh tìm kiếm em trong đường phố ẩm ướt từ mưa.
Anh bước qua buổi chiều với vẻ mơ mộng và lạc lõng Mưa rơi như nốt nhạc trong lòng anh Sài Gòn chiều anh và nỗi nhớ hiện về Lạc vào bóng tối với những đèn vàng mờ ảo.
29. Bến Thề - Dương Bích Hạnh
Ánh nắng chiều len lỏi, ôm ấp đón bình minh Đáy hồ nước sâu thăm thẳm, sóng nước reo vui Góc trời xa xăm, biển gọi tên lưu luyến Đắm chìm trong khung cảnh, mơ mộng tận cùng.
Lòng tràn đầy ước mong, ngóng trông qua nhiều năm tháng Hai trái tim như hai bóng hình trên bãi cát Ngọt ngào, da diết, trao nhau những lời ngọt ngào Tình yêu đậm sâu, tha thiết, ngát hương.
Bình minh buông lạc quan, sáng rực khắp nơi Biển xanh hòa quyện, sóng nước nhè nhẹ thổn thức Biển vẫn mãi mãi dạt dào, hồn thơ xao xuyến Tình chân thành, rực rỡ, nỗi mong đợi không ngừng.
Nơi xa xăm, có ai đang ngóng chờ như thế? Ngắm nhìn mây hồng, có nhớ về một người ở xa? Lời hẹn ước, giữ mãi trong tim, không phai mờ NGẮM HOÀNG HÔN, những kỷ niệm vẫn khắc sâu...!!!
30. Hồi Tưởng Hoàng Hôn - Lê Hoàng
Ngồi đây, trái tim rơi vào lặng lẽ Hoàng hôn tô điểm bức tranh mơ xanh xưa Kỷ niệm kia… nói lên điều gì đây? Nụ cười, ánh mắt, ngọt ngào, dịu dàng.
Đường đời chúng ta đi mãi không ngừng! Tình yêu là điều duy nhất chúng ta có thể trao Con tim như biển cả, sóng dâng mãi không ngừng Nhớ về những khoảnh khắc ngọt ngào… môi thắm.
Người yêu ơi, hỡi người thương thơ Khoảnh khắc chia ly ngắn ngủi, nhưng dài lê thê Nhớ thương, đêm về, hồn ta trôi bềnh bồng Căn phòng trống vắng, tiếng đàn ngân nga…
Dưới đây là những dòng thơ về hoàng hôn, những bài thơ đầy tình cảm mà Mytour muốn gửi đến bạn. Hoàng hôn là khoảnh khắc đẹp, nhưng cũng là lúc buồn bã khiến trái tim chìm đắm trong cảm xúc. Mong rằng, qua những dòng thơ này, bạn sẽ tìm thấy điểm chung cho những cảm xúc trên bờ tàn của ngày. Chúc bạn có những phút giây thư giãn và tràn đầy niềm vui.