Tôi từng nghĩ rằng chỉ trong vài con chữ thì chắc chắn không thể phân tích hay nói lên được cảm nhận và cái hay tôi thấy ở một bộ phim. Bởi nhiều lúc, ngôn từ có thể ghi lại nhưng không thể tái hiện những cảm xúc này. Nhưng nếu không viết một tí gì cho Cinema Paradiso thì chắc chắn tôi sẽ rất hối tiếc, vì dần dần tôi cũng sẽ già và xúc cảm cũng sẽ đổi thay vì nhiều yếu tố cuộc sống. Thế nên, đây là vài dòng dành cho Cinema Paradiso đến từ một người trẻ tuổi si mê điện ảnh sắp bước vào những thử thách lớn của cuộc đời.
Tôi lựa chọn xem Cinema Paradiso vào một hôm tâm trạng khá là tồi tệ, tôi cũng không hiểu vì sao mình lại làm điều này với bộ phim này. Nhưng chính Cinema Paradiso đã thắp sáng tôi, dẫn đường cho tôi và mang đến sự đồng điệu có một không hai cho tôi.
Disclaimer: Nếu chưa xem Cinema Paradiso thì tìm ngay xem nha, có bản Theatrical Release và Director’s Cut đó, gợi ý của tôi là hãy xem Theatrical Release trước rồi sau đó là Director’s Cut. Còn nếu xem rồi thì ở lại với tôi một chút nếu muốn. Bài khá dài, cân nhắc nếu đọc.
_______________________________________________________________________
Cinema Paradiso bắt đầu với cảnh đạo diễn nổi tiếng Salvatore Di Vita nhận được một cuộc điện thoại báo rằng Alfredo đã qua đời và liệu ông có thể quay lại quê nhà để tham gia vào đám tang hay không. Và từ đây, tình bạn của Alfredo và Toto được lật mở ra như từng chương của một cuốn sách. Có thể nói rằng từng thử thách và câu chuyện nhỏ trong Cinema Paradiso đều khiến tôi rung động và tìm thấy mình phần nào trong đó. Bộ phim cũng chính là câu chuyện cậu bé Toto được Alfredo dẫn dắt qua từng thử thách để tiếp cận thật gần hơn với đam mê điện ảnh và tìm được con đường phát triển của mình.
Cinema Paradiso là tên của rạp chiếu bóng đã kết nối Alfredo và Toto cũng như Toto và niềm đam mê điện ảnh của cậu. Tại đây, Alfredo là người phụ trách kỹ thuật chiếu bóng còn Toto có thể được coi như một vị khách quen, thường xuyên ghé qua rạp để xem phim và bắt chuyện với Alfredo.
Điểm mà tôi thích nhất ở bộ phim chính là sự chú ý đến từng chi tiết nhỏ và cách đạo diễn tạo nên. Để mà phân tích cả bộ phim thì nó chả còn gì hay nữa, vì tôi không muốn lấy đi cảm nhận sống động của các bạn đâu. Nên tôi chắc là sẽ nói qua về vài cảnh tôi thích thôi ấy mà.
- Cảnh rạp chiếu bóng trước lúc trên đống lửa
Có thể nói đây chắc chắn là cảnh tôi yêu thích nhất trong cả bộ phim. Đây thực sự là một cảnh quá mạnh mẽ và đầy cảm hứng cho những người yêu thích phim ảnh và thậm chí là muốn làm phim ảnh. Tôi không biết phải miêu tả nó như thế nào, nhưng chắc bạn xem và bạn sẽ hiểu nó. Sau khi xem cảnh này, tôi đã tự nhủ trong đầu mình rằng, trời ơi sao phim này đỉnh quá vậy, đây chính là việc mình muốn làm, đúng rồi, đây chính là mơ ước suốt cả đời của mình.
Để mà nói, cảnh này cũng không quá đau thương (đoạn đầu nhá, chứ đoạn sau thì đau đớn thật), cũng chả có tình cảm hay gia đình gì. Nó là một cảnh đã gói gọn lại toàn bộ đam mê và sự mãnh liệt dành cho điện ảnh của cả một nhà làm phim. Ý tôi là, mang điện ảnh đến cho những người yêu thích nó, hâm mộ nó, điên cuồng vì nó, đây chẳng phải chính là sứ mệnh tuyệt vời được trao tặng của chính các nhà làm phim, nhà sản xuất phim sao?
Môn nghệ thuật thứ bảy này vượt qua ranh giới chính là màn chiếu chật chội đầy mạnh mẽ và vĩ đại. Tôi yêu vô cùng, cách bác Alfredo biến phim ảnh thành thứ gì đó thật nhiệm màu trong đầu của cậu bé Toto, nuôi dưỡng niềm đam mê đó một cách thật nhân văn. Đây chính là những điều tôi luôn muốn hướng đến, nghệ thuật đến được với công chúng một cách giản dị nhất, không chút lợi nhuận, không chút toan tính, chỉ có đam mê và lòng yêu thích mà thôi.
Tại sao mọi người lại không nói về cảnh này nhỉ? Thực sự nó xứng đáng là một trong những cảnh quay về điện ảnh hay nhất mọi thời đại, khi nó khắc họa được sự đam mê vượt qua mọi giới hạn mà?
Và phần âm nhạc, cũng thật là tuyệt vời, cách mà Ennio Morricone đẩy mọi thứ lên cao trào, lấy đi được những giọt nước mắt tự hào và khát khao của tôi.
- Cảnh mà bác Alfredo bảo Toto hãy đi thật xa và cảnh mẹ Toto
Tại sao lại có thể có một bộ phim khiến tôi đồng cảm đến nhiều như vậy. Tôi cũng là một người tha hương, xa xứ, đang cố gắng xây dựng những thứ mới ở thành phố mình đang sống và cũng sắp rời nơi đây để đến một nơi khác còn xa hơn rất nhiều. Bác Alfredo quả thực là một người quá yêu điện ảnh, khi ủng hộ cậu bé Toto đi theo đam mê của mình từ khi còn nhỏ và bảo cậu hãy đi thật xa nơi đây. Dù biết rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại, yêu quý Toto rất nhiều, nhưng nếu muốn làm phim, nhất là những điều vĩ đại, chúng ta nhiều lúc phải chấp nhận rời xa những người chúng ta yêu quý. Đi thật xa, để có thể trải nghiệm thật nhiều, gặp thật nhiều những người tài giỏi, hợp tác và cho ra những tác phẩm tuyệt vời. Hiểu được đam mê của Toto dành cho điện ảnh cũng như mình, Alfredo đã đẩy Toto đi với lời cầu nguyện chân thành nhất cùng với ước mơ và niềm đam mê bác dành cho điện ảnh.
Trời ơi nếu mà để tôi nói chắc tôi phân tích luôn từng câu trong phim quá. Nhưng đúng sự thật đây là kim chỉ nam đó các bạn ạ, nhất là dành cho người thích xem phim và có lẽ là muốn theo đuổi phim. Trời ơi, cảnh Toto ngồi trên tàu hỏa nhìn về phía người thân mình ở quê nhà sao nó lại khiến tôi vừa rung động vừa hoài niệm đến vậy. Nhà tôi có cửa sau là đường tàu, mỗi lần tôi đi xa, bằng tàu hỏa, cả gia đình tôi lúc nào cũng sẽ đứng ở trước cửa nhà, để chào tạm biệt tôi, không thì cũng để nhìn tàu tôi đi qua và an tâm rằng tôi đã lên đường bình an. Cảnh phim này khiến tôi nhớ lại năm nhất, khi tôi lên Hà Nội học, tôi cũng như vậy, haiz lại một cảnh đau lòng nữa hic hic.
Nhớ lại ở đầu phim, mẹ Toto đã gay gắt đến như thế nào khi Toto lén lấy tiền đi xem phim, thậm chí còn suýt đốt nhà với mấy cuộn film. Mẹ Toto còn bảo rằng, đừng có mà lén phén gần cái lão già Alfredo, không có chỗ cho phim ảnh trong căn nhà này đâu. Suốt cả thời gian sau, Toto cũng không hề một lần quay lại quê hương mình vì lời dặn của Alfredo. Nhưng mẹ Toto cũng không hề trách cứ điều gì, vẫn gọi hỏi thăm Toto thường xuyên và chấp nhận điều đó. Bố mẹ nào cũng vậy, sợ rằng con mình sẽ bước đi vào con đường khó khăn, chông ghênh. Đặc biệt, ngành phim, lúc đó ở Ý, và bây giờ ở Việt Nam, trong quan niệm nhiều bố mẹ, cũng chả phải một nghề hay ho gì, nghệ thuật à, nghệ sĩ ư? Liệu có đủ tốt đủ giỏi để kiếm được tiền không, hay là nghệ sĩ nghèo khổ đói? Liệu tinh thần có đủ mạnh mẽ, thể lực có đủ tốt để mà theo được không, hay là lại bỏ dở giữa chừng, bỏ qua những cơ hội công việc an toàn hơn? Chẳng bố mẹ nào là không nghĩ vậy, muốn con cái mình chọn một công việc an nhàn và có thể kiếm được tiền, nuôi được bản thân mình sống vui vẻ và hạnh phúc.
Nhưng mà, bố mẹ cũng thấu hiểu rằng chúng ta có những giấc mơ riêng, những hoài bão lớn cần được chinh phục. Dù thất bại hay thành công, những nỗ lực chinh phục đó vẫn sẽ được ghi nhận, để khi chúng ta về già rồi, chúng ta sẽ chả bao giờ phải nhìn lại và thấy tiếc rằng “haiz biết thế hồi đấy mình đã theo ….rồi, thà thất bại rồi chọn ngành khác, ít nhất còn được sống với đam mê, còn hơn giờ tiếc nuối vì chưa thử”.
Đương nhiên không phải ai cũng có đủ điều kiện để theo đuổi những gì mình muốn, vì you can’t always get what you want mà, nhưng mà if you try sometimes, you get what you need. Đừng nghĩ rằng mình bắt buộc phải theo con đường nào đó bằng cách nào đó ai đó đã vạch ra hoặc đi sẵn trước đó rồi, mà tự bó buộc rằng không mình chả được như vậy, làm sao mình làm được? Đừng bao giờ nghĩ vậy, tôi đang nhắc các bạn và nhắc cả bản thân mình đó, vì dù viết ra nhưng tôi nhiều lúc cũng khá là “hèn”. Nếu không làm được cách mình nghĩ rằng tốt nhất, tại sao không nghĩ cách thay thế để trước hết là nó tốt, rồi từ từ khéo nó còn tốt hơn? Thôi lại lạc quan quá đà, nhưng ý tôi là, đừng từ bỏ những điều mình thích, dù cho những điều mình làm có là nhỏ bé, là những bước đi chập chững thôi, nhưng cảm giác được cống hiến cho điều mình thích, nó tuyệt vời cực kỳ.
Như tôi đây nè, vì chẳng được nhận vào đoàn làm phim, cũng đã mất dần niềm tin vào bản thân, tự đặt câu hỏi mình tồi vậy sao? Nhưng không cách này thì cách khác, tôi vẫn đang ngồi đây viết về những suy nghĩ và chia sẻ của mình về bộ phim mình yêu thích. Hy vọng bài viết bài sẽ đến được với ai đó, mang năng lượng gì đó cho ai đó đang đọc bài này. Rằng các bạn không hề cô đơn, những người yêu thích phim rất đông và mạnh mẽ. Hãy cố lên, mình hiểu rằng nó khó để theo đuổi và làm những điều vĩ đại, vậy thì hãy cứ bước đi những bước đầu, vẫn hãy cứ yêu phim và cống hiến cho nền điện ảnh nước nhà và xa hơn là nền điện ảnh thế giới. Thêm một người yêu phim là thêm một khán giả, thêm một người đồng cảm,thêm một người thấu hiểu, thêm một người ủng hộ. Nên hãy góp sức phát triển cộng đồng nhé, và cũng luôn trân trọng đóng góp của những người chỉ muốn nó tốt hơn mà thôi.
Thôi lại quay về Cinema Paradiso, đến cuối, mẹ Toto vẫn là thấu hiểu và ủng hộ cho niềm đam mê của Toto. Không phải vì Toto đã thành công, đã thành một nhà làm phim thật xuất sắc, mà đơn giản là vì bà biết rằng con trai mình đã dũng cảm biết bao khi theo đuổi và biến đam mê của mình thành điều gì đó thật vĩ đại.
Tôi nghĩ rằng bố mẹ nào cũng vậy, dù cấm cản và thậm chí chửi bới con mình khờ và dại khi theo một ngành nghề nào đó khi không có khả năng và tài chính cần thiết, nhưng vẫn là tìm cách để ủng hộ và chấp nhận niềm yêu thích con mình. Tôi cũng đã sợ rất nhiều khi không dám nói với bố mẹ mình rằng mình muốn và sẽ làm trong một đoàn làm phim. Nhưng mà, cuối cùng, sau buổi phỏng vấn tôi vẫn về và kể, kể rằng dù vất vả khó khăn cần thể lực như thế nào, tôi vẫn sẵn sàng chịu. Dù lương khởi điểm có bèo như thế nào, tôi vẫn sẵn sàng xông pha. Và không chỉ bố mẹ tôi, cả họ nhà tôi luôn, đều ủng hộ và nói rằng, ừ nếu thích thì cứ thử đi, không làm được thì lại tìm việc khác chứ sao? Tôi nghĩ rằng mẹ Toto cũng như vậy, Toto hãy cứ đi thật xa, bay thật cao với hoài bão của mình đi.
- Cảnh Toto gặp lại Elena khi cả hai đã về già
Đây là cảnh chỉ có trong bản Director’s Cut, nhiều người, thậm chí Roger Ebert chả thích cảnh này tẹo nào. Cơ mà, với tôi, thì tôi vẫn thấy cảnh này khá là thú vị. Dẫu cho cảnh này gần như phá hỏng hình tượng bác Alfredo thật là nhân văn và ân cần, ủng hộ Toto với ước mơ của mình. Song nó cũng cho thấy, bác Alfredo tàn nhẫn như thế nào khi chia rẽ tình cảm của cậu và Elena. Tôi không chắc rằng hành động của bác là đúng, nếu là tôi, tôi cũng sẽ thấy bực bội và chắc chắn là có oán trách bác. Nhưng mà, nó cho thấy được sự hy sinh của một người ở trên đỉnh cao phải lớn như thế nào. Mỗi lần mẹ Toto gọi điện thoại, lại là giọng một cô gái khác trả lời, Toto cả đời cũng chả tìm được một người yêu Toto thật lòng mà Toto muốn ở bên. Đây có chăng là cái giá phải trả cho việc tạo ra những bộ phim vĩ đại? Rằng muốn có sự nghiệp, chúng ta phải bỏ lại tình yêu? Tôi cũng không biết, nhưng theo tôi là không. Chắc đạo diễn chỉ muốn khắc họa sâu rằng, muốn thành một người thành công thì phải chịu được áp lực nào đó, phải chấp nhận hy sinh một cái gì đó. Với Toto, đó là tình yêu. Có chăng rằng, nghệ sĩ vĩ đại thì cần sự cô đơn?
Sự cô độc thực sự là một niềm cảm hứng bất tận cho rất nhiều nghệ sĩ. Vincent Van Gogh sống như một người bị bỏ rơi với các tác phẩm chả một ai công nhận. Ông chưa từng nhận được lời khen hay tận hưởng ánh hào quang của mình. Andrei Tarkovsky yêu dấu của tôi, người đàn ông với đôi mắt trĩu buồn, cũng phải chấp nhận nỗi nhớ quê nhà trong suốt những năm tháng cuối đời mình. Beethoven cũng phải chịu sự mất mát thính lực, cô độc đến độ có viết thật nhiều nhưng những dòng âm thanh chỉ mãi chảy trong trí tưởng tượng. Chính sự cô độc đó đã biến thành cảm hứng cho Van Gogh vẽ nên những bức tranh thật đẹp trong không gian riêng của mình, thúc đẩy Andrei yêu sự cô độc đó như một người bạn cố niên, và trở thành sự tự do không khiên cưỡng và khuôn rập của Beethoven.
Elena bảo rằng, nếu như anh không lựa chọn em, anh sẽ chẳng quay được những bộ phim tuyệt đẹp như vậy, mà chúng thực sự rất hay. Tình yêu và sự nghiệp luôn là hai bên của cán cân, nó khó để tìm được điểm cân bằng kinh khủng. Tôi cũng chẳng biết liệu Elena có đúng hay không, liệu lựa chọn của bác Alfredo có đúng hay không nữa? Nhiều đêm tôi cũng nghĩ về nó, nhưng tôi chả biết đâu là câu trả lời đúng nhất? Có lẽ qua một khoảng thời gian nữa, có lẽ tôi sẽ biết chăng?
Nhưng đến thời điểm này, tôi vẫn sẽ chọn cả hai, tình yêu thì thật ra tôi chưa có, nhưng tình yêu cho gia đình cho phim ảnh thì chắc chắn là có rồi. Còn tình yêu đôi lứa thì, thôi tạm thời bỏ qua đi. Nếu nó đến, nó sẽ đến, và có bằng cách nào,chúng ta vẫn chả trốn chạy được đâu?
Nhưng mà, tôi thấy vui cho Toto vì đã tìm được lại góc khuất trong tâm hồn mình, tìm được lời lý giải cho nỗi buồn năm xưa. Tình cảm đôi lúc là vẫn còn, nhưng nếu bảo ở bên nhau thì làm sao mà nổi, họ đều có gia đình riêng cả. Nhưng mà, ít nhất họ vẫn trao nhau những chân thành, vẫn hướng đến nhau và theo dõi nhau, thế là được rồi. Ít nhất, đây vẫn là một tình cảm đẹp để nhớ lại. Bạn của tôi từng bảo rằng, kết thúc của một mối tình đẹp chưa chắc đã là hôn nhân. Một mối tình đẹp đó là kể cả khi họ có bên cạnh nhau hay không, họ vẫn nhìn lại về khoảng thời gian bên nhau thật tươi đẹp, họ vẫn tôn trọng người họ từng yêu rất nhiều. Đây mới thực sự là một mối tình thành công, và bạn tôi tự hào rằng bạn tôi cũng có một mối tình như vậy. Thật ra, tôi thấy cũng khá hợp lý đấy. Trao nhau những chân thành, quan tâm và tình cảm, thế là đủ rồi cho một tương tác người người sâu đậm hơn. Đâu nhất thiết phải gắn bó với nhau cả đời, cứ đối xử chân thành cho ngày hôm nay trước đã, còn có đi được đường dài hay không, thì cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Tôi cũng mới kết thúc một mối tình đơn phương, mà theo tôi thấy thì cũng khá là đẹp với tôi đấy. Dù cũng chả được người ta đáp lại hay gì, nhưng tôi vui vì khoảng thời gian rung động đó thật tươi đẹp. Vì tôi vẫn biết rung động trước ai đó, có những niềm vui nho nhỏ khi người ta để ý đến mình (trong tưởng tượng của mình) một chút? Dù cho nhiều người bảo tôi là khùng là điên khi mà cứ ôm vào tình cảm với một người như vậy. Nhưng mà, nếu mọi người trải qua những gì tôi trải qua thì khéo mọi người cũng như tôi thôi. Đến giờ, khi cả hai đã gần như cạn kiệt vài điểm chung miễn cưỡng, tôi đã dồn hết sự dũng cảm của mình để kết thúc tình cảm này. Tôi không thể giữ nó mãi cho bản thân mình được, như vậy thật là ích kỷ. Bạn đó cũng xứng đáng biết được rằng, tôi vẫn tin vào những điểm tốt nơi bạn đó, xứng đáng biết được rằng tôi đã thích bạn đó nhiều như thế nào. Dù nó chẳng có ích gì, nhưng mà tôi vẫn muốn trao sự chân thành này đi, cảm ơn rất nhiều vì đã mang đến thật nhiều xúc cảm cho tôi. Tôi cảm thấy trân trọng, tự hào và kiêu hãnh với tình cảm và xúc cảm của mình rất nhiều. Và tôi sẽ kết thúc nó một cách tử tế, êm ái, để sau này khi tôi nhìn lại, tôi chẳng còn sự hối hận nào.
- Cảnh Toto nhận được cuộn film của bác Alfredo
Như lời hứa lúc còn bé, món đồ duy nhất mà bác Alfredo để lại cho Toto là cuộn film mà cậu luôn đòi lúc còn bé. Nó thật là điện ảnh làm sao, đúng không? Nhưng thật ra cũng buồn,chả một lời từ biệt, chả một lời thông báo, chẳng một lời chúc mừng. Nghĩ lại thì tôi cũng thấy khá buồn vì Toto đã chả quay lại và gặp bác Alfredo. Nhưng cách chào tạm biệt thay thế này, nó cũng khá là đặc sắc và thú vị đó. Xem lại nó một lần nữa nhé, vì nó quá là iconic.
Những người yêu điện ảnh, chào tạm biệt nhau cũng bằng những cảnh cut phim. Đây chính là màn tổng hợp của những đoạn film đã bị cut ra khỏi bánh film chiếu ở đầu phim đó. Bởi vì lúc đó, theo luật của nhiều quốc gia, đặc biệt là vùng theo đạo này, những mục sư có khả năng can thiệp vào nội dung của một bộ phim. Nên những cảnh hôn hít và thân mật quá đà sẽ bị lược bỏ khỏi bộ phim. Nếu như ở đầu phim, Toto phải lén xem nó trong lúc cha xứ thẩm định, thì ở đoạn cuối Toto đã có thể xem nó ở giữa rạp, một cách tự do.
Những đoạn cut film này cũng là thứ đã gắn kết Toto và bác Alfredo lại với nhau, trong mỗi lần Toto cùng cha xứ đến xưởng chiếu phim của Alfredo để thẩm định. Cha xứ sẽ tiến hành thẩm định còn Toto thì xem lén. Đây giống như Ouroboros, kết thúc từ điểm khởi đầu. Điểm khởi đầu của mối quan hệ này là những bộ phim thì kết thúc cũng là đoạn cut của những bộ phim. Và liệu, đây có chăng sẽ là điểm khởi đầu cho những nhà làm phim trẻ ngoài kia?
Bác Alfredo lại một lần nữa trao và nhắn gửi hết những hy vọng của mình về điện ảnh đến với Toto, và cũng đến với chúng ta, những người yêu điện ảnh. Rằng, có những thước phim đẹp như vậy đó, có những bộ phim đẹp như vậy đó, phá bỏ luật lệ và tận hưởng nó, theo đuổi nó đi! Đây cũng là cách mà đạo diễn Giuseppe Tornatore thể hiện sự kính trọng, yêu thương và pay tribute cho những bộ phim xuất hiện trong đoạn cut.
Cảnh này thực sự quá đẹp, nó cho ta thấy sự rung động, sự biết ơn, và cả sự tha thứ của Toto dành cho phim ảnh và dành cho Alfredo. Những rung động dành cho những bộ phim sẽ luôn quay lại và sẽ luôn được kiến tạo mỗi lần chúng ta xem phim. Đừng bao giờ quên những xúc cảm đẹp đẽ, sự hồi hộp, sự buồn thương, niềm nuối tiếc, những tiếng cười mà những bộ phim mang lại. Toto giữa rạp phim giống như mỗi người chúng ta đang xem phim, một lần nữa được sống lại cảm xúc mà chúng ta dành cho những bộ phim mà mình yêu quý.
Ôi ánh mắt này, nó long lay và thuần khiết bao nhiêu!
Ở đầu phim, Toto xem phim với ánh mắt đầy ngạc nhiên và tò mò pha lẫn sự hồi hộp. Máy quay cũng được đặt theo góc từ dưới hướng lên, để Toto thành trung tâm và mang đến cảm giác phim ảnh chính là một không gian, một vũ trụ rộng lớn mới mẻ đang chờ cậu khám phá với vô vàn cảm xúc khó đoán.

Ánh mắt đầy hoài nệm này…
Còn ở cuối phim, là khuôn mặt hoài niệm, xúc động, sống dậy những cảm nhận xưa cũ mà Toto dành cho phim. Góc máy cũng được đặt ngang, tạo cảm giác Toto trong rạp cũng vẫn chỉ là một người xem phim. Dù đã thành một nhà làm phim lớn, nhưng khi ngồi trước màn chiếu, vẫn sẽ luôn là một khán giả xem phim với quyền được cảm nhận. Nó khơi dậy khá là nhiều suy nghĩ trong tôi về điều này, cũng giúp tôi sống dậy cảm giác muốn được xem thêm thật nhiều và cảm nhận thật nhiều.
Lời kết:
Còn quá nhiều điều để nói nhưng mà nếu nói nữa thì dài quá, nên thôi, mọi thứ chỉ nên nằm ở một điểm cân bằng. Cảm xúc đến đây đã là trọn vẹn rồi,việc viết lại này tưởng chừng mệt nhưng mà lại không, giúp tôi sống dậy khá nhiều niềm tin và cảm nhận đấy chứ. Để mà nói nữa thì Cinema Paradiso còn quá nhiều cảnh hay, cảnh đẹp, chi tiết đầy chất điện ảnh. Thì “rạp chiếu thiên đường” mà, đây chính là thiên đường cho mọi người thích phim.
Sự hợp tác của Giuseppe Tornatore và Ennio Morricone quả là quá tuyệt vời, không chỉ ở Cinema Paradiso mà còn ở rất nhiều bộ phim khác. Thật buồn là bác Ennio đã mãi mãi đi xa từ hơn 2 tháng trước rồi. Thỉnh thoảng, cháu vẫn thấy buồn và tiếc nuối vì sự ra đi của bác. Sao lại tham lam thế nhỉ, bác đã dành cả đời sáng tác hàng nghìn bản nhạc rồi mà…Nhưng mà nghĩ đến việc bác ra đi bất ngờ và vội vàng như vậy, thì nó thật sự vẫn buồn mà? Hy vọng bác hạnh phúc với cuộc đời mình, cháu đã thực sự rất hưởng thụ âm nhạc của bác. Gửi mọi yêu thương đến bác Ennio nơi thiên đường ♥ Và cảm ơn bác Giuseppe đã mang đến Cinema Paradiso thật tuyệt vời cho cháu, cho cộng đồng điện ảnh.
Không thể nào kết thúc mà không có bản này!
Thực sự thì Cinema Paradiso mãi sẽ luôn là niềm cảm hứng quá lớn cho tôi, là động lực để tôi bằng một cách nào đó, tiếp tục làm gì đó để cống hiến cho điều mình yêu thích. Nên là, hãy nhớ cảm giác khi xem Cinema Paradiso nhé, đừng quên nó, đừng quên mình yêu nó và học được nhiều điều từ nó như thế nào. Xin đừng bao giờ quên, và hãy luôn dũng cảm để làm những điều vĩ đại!