Tên gọi: Mặc Nhiên. Tên tự: Mặc Vi Vũ. Biệt hiệu: 0.5 (Đạp Tiên Đế quân), 2.0 (Mặc Tông sư) Các phiên bản: 0.5 (chó điên), 1.0 (cún ngu), 2.0 (chó đã tiêm chủng, rất ngoan). Truyện: Husky và sư tôn mèo trắng của hắn. Tác giả: Nhục Bao Bất Cật nhục
Nói về nhân vật Mặc Nhiên thì chỉ có hai chữ đáng tiếc. Tiếc cho một trái tim đã từng vô cùng lương thiện, tiếc cho những hạnh phúc mà đáng lẽ người như thế này phải được hưởng, chứ không phải biến thành công cụ cho mưu đồ của kẻ khác.
Khi nghe một đàn chị của mình nói rằng phán xét Mặc Nhiên giữa ranh giới “ác có chủ đích” và “ác vì bị dẫn dắt” trong lúc đầu óc mơ hồ là 2 hoàn toàn khác nhau. Quả vậy, mình liền nhớ đến môn học Luật hình sự, một người chỉ được xmình là tội phạm khi họ có đủ năng lực trách nhiệm hình sự (tiên quyết là đầu óc tỉnh táo) và thực hiện tội phạm khi vốn dĩ họ có thể lựa chọn những phương án khác trong tình huống đó. “Đáng tiếc”, Mặc Nhiên không thoả mãn những điều kiện này.
Mặc dù có lẽ rất dễ nhầm lẫn với việc bào chữa cho Mặc Nhiên là tẩy trắng, nhưng mình có thể khẳng định rằng việc “bào chữa” cho Mặc Nhiên với khái niệm “tẩy trắng” là khác nhau, bởi vì trong quan điểm của mình, mình không bao giờ phủ nhận “sạch trơn” mọi tội lỗi mà Mặc Nhiên 0.5 đã gây ra.
Mình vốn dĩ không tán đồng với những hành vi tàn nhẫn trút lên những người vô tội chỉ để thoả mãn cho lòng ích kỷ và ganh ghét của bản thân, Bởi vì dù là ai đi nữa cũng có quyền sống và quyền được hạnh phúc ở đời, không ai có quyền xâm phạm chúng. Làm sai thì phải trả giá. Nếu đã làm sai, thì phải nhận lấy 1 kết quả xứng đáng để trả lại sự công bằng với những người đã táng mạng dưới tay 0.5 và 1 đời tàn tạ của sư tôn.
Nhưng ấy vậy mà mình vẫn thích Mặc Nhiên, và đó cũng là 1 trong những lý do mình thích Mặc Nhiên, không phải vì mình thích cái ác đa chiều, mà bởi vì sau tất cả mọi thứ, Mặc Nhiên biết “hướng thiện”, biết quay đầu, biết chữa sai, biết hối hận, biết ăn năn, biết nhận lỗi, biết dằn vặt. Đó không phải mới chính là điều tốt đẹp nhất ở con người sao? Mình cảm thấy đó cũng chính là lí do sư tôn có thể tha thứ cho Mặc Nhiên, tình yêu của sư tôn dù lớn cách mấy cũng chưa từng làm ngơ cho tội ác của Mặc Nhiên, nhưng cũng có thể bao dung vì Mặc Nhiên biết sai và sửa sai.
“Nếu được, ta muốn làm… Sở Vãn Ninh”
Một nhân vật như Mặc Nhiên rất phức tạp, nó trộn lẫn từ chính nghĩa đến tà ác trong một mớ hổ lốn, giữa thực tế (tội ác đã làm) và mộng tưởng (thiện lương trong tâm), rất khó để cầu toàn một cảm xúc trọn vẹn dành cho Mặc Nhiên, vì chính bản thân mình dù thích đi nữa vẫn thỉnh thoảng lấn cấn nhiều về nhân vật này lắm.
Nhưng mà, mình có thể khẳng định rằng, dù Mặc Nhiên phạm lỗi lầm khủng khiếp thế nào, một khi hắn vẫn còn tình người, còn lương tâm của một con người, còn khinh bỉ tội ác của chính mình, còn đau lòng vì những người mà mình đã hại chết. Còn biết quay đầu. Còn biết yêu thương. Còn biết sửa. Thì hắn vẫn xứng đáng để được yêu thương, để xót xa, để bao dung, bất kể hắn có cần tha thứ hay không!
Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.
…. P/s: Lẽ ra chỉ là 1 bài com ở page thôi, nhưng lâu lắm rồi mới thổn thức tâm hồn như vậy, đăng cái làm lưu trữ. Mình đã từng dùng những lời cuối cùng để nói về nhân vật khác trong truyện mình TỪNG yêu thích, một nhân vật cũng mang tội ác tày trời, nhưng cuối cùng vẫn chưa nhận được cái kết thoả đáng. Mang sang đặt qua cho Mặc Nhiên, nhưng ở 1 khía cạnh khác, và một cái kết khác.
Link nội dung: https://chodichvu.vn/mac-nhien-la-gi-a78096.html