Thơ về mùa Xuân không chỉ là lời chào dành cho một trong những khoảng thời gian đẹp nhất năm mà còn xua đi sự lạnh giá của mùa Đông. Mai đào khoe sắc thắm, chồi non nảy lộc, nắng ấm dịu dàng, lòng người rộn rã… cảnh sắc hữu tình, nên thơ và cảm xúc đặc biệt đã giúp các thi sĩ viết nên những vần thơ hay về mùa Xuân.
Mùa xuân được xem là mùa đẹp nhất trong năm, vạn vật sinh sôi nảy nở, muôn hoa khoe sắc. Tuy nhiên, đây cũng được xem là mùa của tình yêu đôi lứa.
Có điều gì hạnh phúc khi nắm tay người mình yêu đi dưới gió xuân nhè nhẹ, mưa xuân bay bay và chìm đắm vào khung cảnh đầy sức sống nhưng vẫn ấm áp, lãng mạn. Khung cảnh này cũng chính là chất liệu, chất xúc tác giúp các nhà thơ sáng tác nên những bài thơ tình mùa xuân lãng mạn.
Em là con gái trong khung cửi Dệt lụa quanh năm với mẹ già Lòng trẻ còn như cây lụa trắng Mẹ già chưa bán chợ làng xa. Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”. Lòng thấy giăng tơ một mối tình Em ngừng thoi lại giữa tay xinh Hình như hai má em bừng đỏ Có lẽ là em nghĩ đến anh. Bốn bên hàng xóm đã lên đèn Em ngửa bàn tay trước mái hiên Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh Thế nào anh ấy chả sang xem! Em xin phép mẹ, vội vàng đi Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe Mưa bụi nên em không ướt áo Thôn Ðoài cách có một thôi đê. Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm Em mải tìm anh chả thiết xem Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em. Chờ mãi anh sang anh chả sang Thế mà hôm nọ hát bên làng Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng! Mình em lầm lụi trên đường về Có ngắn gì đâu một dải đê! Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya. Em giận hờn anh cho đến sáng Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì “- Thưa u họ hát…” rồi em thấy Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi. Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay Hoa xoan đã nát dưới chân giày Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”. Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày Bao giờ em mới gặp anh đây? Bao giờ chèo Ðặng đi ngang ngõ Ðể mẹ em rằng hát tối nay? (Mưa Xuân - Nguyễn Bính)
Ai biết em tôi ở chốn nào? Má tròn đương nụ, trán vừa cao. Tiếng mùa về gọi lòng em dậy, Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào. Ai biết người yêu nhỏ của tôi, Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi? Nhắn giùm với nhé, em tôi đó, Tròn trĩnh xinh như một quả đồi. Ngực trắng giòn như một trái rừng Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương. Miệng cười bừng nở hàm răng lựu, Sáng cả trời xanh mấy dặm trường. Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu Tìm em, đi hái lộc xanh đầu. Trồng đâu chân đẹp tròn như cột? Em đẹp son ngời như cổ lâu. Nghe nhịp đời lên em bỏ anh, Đua nhau xuân nở rộn trăm cành. Ý mùa cũng rộn trong thân mới, Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành. Khách qua đường ơi! Em tôi đây. Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy. Lòng em hoá cảnh chờ anh gặp - Man mác hồn xuân ngọn gió hây. (Hồn Xuân - Huy Cận)
Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự Tôi đều nhận thấy trên môi em Làn môi mong mỏng tươi như máu Đã khiến môi tôi mấp máy thèm. Từ lúc tóc em bỏ trái đào Tới chừng cặp má đỏ au au Tôi đều nhận thấy trong con mắt Một vẻ thơ ngây và ước ao. Lớn lên, em đã biết làm duyên Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng Nghe nói ba em chưa chịu nhận Cau trầu của khách láng giềng bên (Gái quê - Hàn Mặc Tử)
Anh thấy Xuân đã về bên em Khi sáng sớm nụ cười rạng rỡ Em nhẹ nhàng xách làn đi chợ Và mang về hương sắc mùa xuân. Anh thấy xuân đã về bên em Sau phút giao thừa sang năm mới Màn pháo sáng mở ra ngày hội Ta nhớ về "mùa xuân đầu tiên". Anh thấy xuân đã về bên em Khi ngày Tết gia đình đoàn tụ Xung quanh ta quây quần con cháu Em như người ở giữa vườn hoa. Mùa xuân đến đem niềm vui mới Để cho em quên tuổi của mình Ta bước tiếp trên đường đi tới Khi xuân về bên em bên anh! (Anh thấy xuân đã về bên em - Phan Hoàng)
Mưa xuân ướt đẫm làn mi Tay không em biết lấy gì để che Nón anh quên chẳng mang về Trong tay chỉ có bài thơ mới làm. Đem che mưa gió cho em Thơ anh dẫu có ướt đầm chẳng sao Hạt mưa thấm ướt má đào Tình em liệu có ngấm vào hồn thơ. Mong em, em chớ hững hờ Để lòng anh thẹn để thơ anh buồn! (Mưa Xuân 2 - Ngô Hạnh)
Mùa xuân về cho em Đầy những lời thương mến Đêm sao trời ước hẹn Giọt sương hồng gần bên. Mùa xuân rất êm đềm Mang ơn đời ân sủng Đợi chờ tình yêu đến Thắp vàng lòng bao dung. Mùa xuân vẫn ngại ngùng Vuốt ve ngàn tia nắng Lá non còn hữu dụng Vẽ chân trời dung dăng. Mùa xuân xuống đồng bằng Chở muôn ngàn nhung nhớ Tiếng đàn ai tĩnh lặng Đoá mai vàng nên thơ… (Mùa Xuân về cho em - Trần Minh Hiền)
Ta hẹn ước mùa xuân hồng chan chứa Búp trên cành ươm nhựa sống nụ hoa Cho bờ môi tô thắm thật hiền hòa Trong nắng mới hoan ca đàn chim én. Mơ thỏa nguyện cung đàn như đã hẹn Chờ xuân sang mang đến trọn ân tình Gió xuân nồng gọi nắng toả bình minh Cho mắt đẹp môi xinh cùng kết nụ. Đông dạm ngõ xuân về mai đào nhú Nụ khoe màu nhắn nhủ lời thân thương Tới người xa xôi khắp mọi nẻo đường Thì xuân đẹp má hường người con gái. Trao niềm ước để tình xuân đẹp mãi Cánh hoa đào kết dải nhớ tròn câu Để nhành mai đứng đợi ở bên cầu Thêu bức họa khắc sâu tình đôi lứa. (Tình xuân - Chất Nguyễn)
Em xin hứa cùng xây kỷ niệm Ta vẹn nguyên ước nguyện cùng nhau Xuân về xoá hết u sầu Kề vai anh nhé bên nhau suốt đời. Nâng chén rượu gửi lời hoan hỷ Mình cùng trăng tri kỷ vào thơ Bao nhiêu hẹn ước như mơ Gửi làn môi ấm thẫn thờ tim anh. Em vẫn nhớ khung trời hoa mộng Lối yêu xưa vào động thiên thai Và anh hái tặng nhành mai Xuân em e ấp khẽ cài tóc mây. Thanh minh tiết một ngày du ngoạn Khói hương trầm em soạn nén hương Cầu mong mình sẽ yêu thương Tình gieo ruộng mật vô thường ái ân. Dấu yêu hỡi mùa xuân khẽ gọi Chén rượu nồng em đợi vòng tay Tim yêu chan chứa bao ngày Tình xuân ấp ủ cùng say bốn mùa. (Tình xuân - Hoàng Anh)
Xuân về qua ngõ nhà ta Để quất sai trái để nhà đoàn viên Xuân về ru mộng thần tiên Để mai đào nở đông liền mau qua. Gió xuân se lạnh làn da Em mặc áo mới thật là xinh tươi Nắng xuân ấm áp tiếng cười Của bầy em nhỏ vui chơi trong chiều. Xuân mới mang đến bao điều Công danh sự nghiệp đạt nhiều ước mơ Xuân về dệt mộng tình thơ Lứa đôi hạnh phúc duyên tơ thắm nồng. Xuân về vạn vật ước mong Già trẻ trai gái trong lòng sướng vui Cỏ cây hoa lá xinh tươi Đàn chim ríu rít trong trời mùa xuân. (Xuân về - Hoàng Trọng Lợi)
Anh sẽ về, bên người yêu dấu! Để xuân này, có bậu có ta Đón xuân vạn vật, muôn hoa Tưng bừng đua nở, chim ca hót mừng. Vui đón xuân, em đừng buồn nhé Anh sẽ về, thưa mẹ với cha Chọn ngày, tháng tốt anh qua Trầu, cau, rượu, quả, xe hoa ...rước nàng. Vui xuân mới, chứa chan hạnh phúc Đón xuân về, cảm xúc trào dâng Đào, mai khoe sắc đón xuân Hương hoa toả ngát thơm lừng khắp nơi. Vào mùa xuân, đất trời rạng rỡ Tình chúng mình muôn thuở vẫn xuân Tình ta tươi đẹp nhất.... trần Chồi non nảy lộc xuân.....ngần biếc xanh. (Anh sẽ về - My Nhung)
Đông lạnh giá đi qua đi, nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp, đất trời hiền hòa khiến lòng người đầy háo hức, chờ mong. Đứng trước khung cảnh ngày xuân, tâm hồn con người ta bừng lên sức sống mãnh liệt muốn yêu và được yêu. Những câu thơ về mùa xuân ngắn dưới đây sẽ khắc họa lên một bức tranh ngày xuân thật trọn vẹn.
Mùa đông vừa đi qua Cây trong vườn trút lá Chợt mùa xuân hiện ra Bật chồi non mượt mà. Bầu trời xanh trong vắt Thánh thót tiếng chim ca Ông mặt trời ló ra Gửi nắng mai làm quà. Bé mở tung cửa sổ Đón mùa xuân vào nhà! (Mùa xuân trong vườn)
Anh đến mang về những gót xuân Lòng em chim hót tiếng trong ngần Xin đừng làm vỡ mùa xuân ấy Chút nhíu mày thôi đủ chạnh lòng. (Anh đến - Lê Thị Kim)
Mùa xuân đã đến Trăm hoa đua nở Ở trong góc vườn, Ở ngoài chợ tết, Ở khắp muôn nơi. (Xuân muôn nơi)
Tiếng thở thời gian Ngàn chim vui hót Thánh thót tiếng đàn Ngân vang trong gió. Cành lá xanh non Như bàn tay nhỏ Gọi gió xuân về Nắng xuân tràn trề. Lòng người sảng khoái Tinh thần thoải mái Làm việc hăng say Như mùa xuân này. (Xuân đã về)
Xuân về rực thắm cánh đào, Đung đưa trong nắng đón chào tết sang. Hoạ mi vui hót rộn ràng, Hương hoa toả ngát mênh mang đất trời. Lao xao tiếng gió chơi vơi, Nắng xuân tỏa nhẹ, đất trời reo ca. Dịu dàng trìu mến thiết tha, Anh trao em cả chan hòa niềm yêu. Xuân sang nói hộ bao điều, Khát khao nồng cháy những chiều giá đông. Thẹn thùng đôi má ửng hồng, Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh! Xuân về thắm cả trời xanh, Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng. Nụ cười rạng rỡ hân hoan, Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình...! (Xuân sang - Liên Phạm)
Mùa xuân Muốn hái lộc xuân Hoa thơm tặng bạn Nụ mầm tặng anh… Đưa tay định ngắt mấy lần Thấy xuân mơn mởn Trong ngần Lại thôi… (Mùa xuân - Vũ Dạ Phương)
Khoảnh khắc mùa xuân đã đến gần Mây bàng bạc vẫn ngủ lang thang Cỏ hoa lấp lửng rời đông tiết Chim én chưa về báo hiệu xuân. Đất nước mang hình tia chớp lửa Đồng bào còn rạn dấu chia phân Từng cơn gió chướng đầy sinh khí Rạo rực nàng xuân đến thật gần. (Chờ xuân - Trần Minh Đạo)
Ai thả vàng bay trong gió? Cho đường ngập nắng chiều nay Tay ấm mùa xuân vừa đến Tình nồng dù chưa men say Thương cánh mai vàng chăm chỉ Em chưa lỡ hẹn bao giờ... (Ấm lạnh mùa xuân - Cao Quảng Văn)
Mùa xuân này sao đẹp thế em Anh thấy lòng mình xao xuyến lạ Có phải mùa xuân thắm trên chồi lá Hay ấm lòng anh bởi có em. Anh đắm say trong sắc tươi nguyên Của mùa xuân, của lòng em rạo rực. Xin em hãy cười Đừng để khoé mắt Gợn nét buồn che khuất vầng trăng. (Cảm xúc mùa xuân - Thi Sảnh)
Xuân về tết trở lại rồi đây Những đóa mai vàng đẹp ngất ngây Cúc rạng tươi màu phô vẻ thắm Đào xinh sắc rực tỏa hương đầy. Lan chờm bệ cửa khoe nụ biếc Giữa lối hồng nhô đóa hoa gầy Đó trạng nguyên kề bên vạn thọ Giăng đầy khắp cả cõi trần ai. (Sắc đẹp mùa xuân - Dạ Thế Nhân)
Ai có tâm hồn yêu cái đẹp sẽ không thể không rung động trước cảnh sắc ngày xuân. Nắng vàng nhè nhẹ, hoa đua nhau khoe sắc, không khí rộn ràng… tất cả đều khiến chúng ta bất giác trở nên yêu đời hơn. Những bài thơ 4 chữ về mùa xuân dưới đây chính là bức tranh tái hiện lại những điều tuyệt vời ấy, mời bạn đọc cùng thưởng thức.
Đi vào nẻo xuân Gặp đường lụa đỏ Ai chờ em đó Mà hoa trắng ngần. Đi vào thanh tân Như về quê ngoại Lúa hương đồng gần Đương thì con gái. Hẹn cưới phân vân Em nhìn mê mải Chuồn ngô ngủ mãi Bờ ao cúc tần. Khép tà áo mới Em vào đêm xuân. (Vào xuân - Hoàng Cầm)
Hoa đào nở đỏ Hoa mơ trắng ngần Búp non nhu nhú Cùng chào mùa xuân. Rồi cánh mơ rụng Đào phai hết màu Cành xanh lá biếc Mùa xuân về đâu? A! Em biết rồi! Mùa xuân rất lạ Ú tìm nắng hè Ẩn vào chùm quả. (Mùa xuân về đâu - Nguyễn Thị Ngọc Anh)
Cây đào đầu xóm Lốm đốm nụ hồng Chúng em chỉ mong Mùa đào mau nở. Bông đào nho nhỏ Cánh đào hồng tươi Hễ thấy hoa cười Đúng là Tết đến. (Cây đào - Nhược Thủy)
Xuân về trên bản Mặt trời - trái cam Nhành non chim hót Tan màn sương lam. Đầu sàn hoa ban Múa xòe trong gió Én chở mưa xuân Đánh rơi vạt cỏ. Suối cười róc rách Cối gạo xập xình Bé khoe áo mới Nắng hồng môi xinh. Nương xuân bố đốt Khói vẽ lên trời Mẹ nhen bếp lửa Thơm nồng nếp xôi. Đường xuân xuống chợ Váy hoa nở đầy Núi già sợ rét Cổ choàng khăn mây. Khèn nhớ ai thổi? Dìu dặt rừng cây… Còn thương ai ném? Lạc vào biển mây… Mùa bướm tìm hoa Mùa ong tìm mật Mùa bao đôi mắt Ngóng tìm người thương… (Mùa xuân vùng cao - Hoàng Anh Tuấn)
Hoa đào trước ngõ Cười tươi sáng hồng Hoa mai trong vườn Lung linh cánh trắng Sân nhà đầy nắng Mẹ phơi áo hoa Em dán tranh gà Ông treo câu đối Tết đang vào nhà Sắp thêm một tuổi Đất trời nở hoa. (Tết đang vào nhà - Nguyễn Hồng Kiên)
Thế là thu đi Lập đông chưa nhỉ Mùa xuân đến rồi Cánh én đang bay. Chứng tỏ xuân đến Ấy vậy mà tôi Không biết khi nào Về nhà đón xuân. Bởi xuân cứ đến Để rồi cứ đi Bao nhiêu hồi ức Bao nhiêu kỷ niệm Đều được gói lại Trong xuân năm nay. Cố lấy thật nhiều Phong bì đỏ nhé Vì biết lúc nào Mới được đón xuân. (Mùa xuân đến)
Đợi đến giao thừa Ta đi hái lộc Biên giới thời gian Tiếp giáp hai mùa. Giọt sương năm cũ Mùi hương năm mới Còn nằm chung hoa Đứng giữa hai bờ. Cây xuân bỡ ngỡ Tay dâng cành lộc Đợi chờ tay ta Cành hồng nhựa hồng. Cành mai nhựa trắng Nhựa tím cành xoan Nhựa biếc liễu hồ. Xôn xao gió nắng Nhựa ngọt cành cam Chín màu năm tháng Đến cả cành bàng Khô gầy trước sân Gió đông cũng thổi Nhựa đầy mình xuân Những cây bên đường Tay ta để lại Để lá cho chim Để hương cho gió Để bóng chờ em Chớ động quả hoa. Những mùa xuân tới… Hái một nhành hoang Nhớ ngày kháng chiến Lá che đầu súng Hát thầm bên tai Một cành sống, chết Lá che cho người Hái một nhành hoang Đất nồng kiến thiết Nhà máy sơ sinh Lá rừng che biếc Ta cùng thiên nhiên Là đôi bạn lứa Cả cuộc đời ta Lá rừng che nửa Mùa xuân mùa xuân Hôn lên nhành cây Mà bỗng thấy rừng Ta là nhân loại Lá thành tượng trưng. (Lộc mùa xuân - Chế Lan Viên)
Dung dăng dung dẻ Dẫn trẻ đi chơi. Mùa Xuân đến rồi Ánh xuân tươi sáng. Đám mây bông trắng Nổi giữa trời xanh. Gió đưa bồng bềnh Cao vời lồng lộng. Vườn thênh thang rộng Cỏ non xanh rờn. Hoa đào tươi thắm Vườn xuân đầm ấm Ríu rít chim ca. (Mùa xuân - Tú Mỡ)
Mùa xuân cỏ cây Mưa phùn hương lạ Gió nói gì đây Em hồng đôi má. Anh đi chăm cây Vườn em ngọt quá Nấn ná nơi đây Xin em dăm quả. Em gái ngọt ngào Tiễn người đi xa Vẫn hồng đôi má Lòng em nở hoa. (Cơn mưa mùa xuân)
Thơ lục bát rất dễ đi vào lòng người nhờ câu từ đơn giản, gần gũi. Chính vì vậy mà những bài thơ về mùa xuân ngắn nhất, bạn cũng có thể thử tham khảo thơ lục bát về mùa xuân ngắn gọn để cảm nhận nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.
Lạnh nghe gió bạt mưa phùn Ba mươi năm những mùa xuân có về Chạnh lòng phảng phất hồn quê Có người đi nhặt ước thề ngày xưa. Hàng cây lá đổ lưa thưa Tháng giêng giá rét cũng vừa xuân sang Tìm đâu những cánh mai vàng Lặng trong nỗi nhớ tiếng đàn xa xôi. Khép lòng giấc ngủ mà thôi Ngày mai đi nhặt mặt trời trong mưa Mùa xuân đã đến rồi chưa Giật mình hai mắt suốt mùa trũng sâu. Mùa xuân nghiêng lá khô sầu Nhớ con phố hẹp tìm nhau thuở nào Tuổi hồng phiến đá xanh xao Chợt trên tay vỡ niềm đau cuối đời. Mùa xuân khép bóng mây trôi Vô tri giấy mực có bồi hồi chăng Nghe về mưa bụi rêu hoang Đẫm sương bạc nổi áo vàng mùa xuân. (Với những mùa xuân - Lưu Vĩnh Hạ)
Xuân về mang đến yêu thương Nhọc nhằn bỏ lại chặng đường phía sau Xuân mang hương vị ngọt ngào Nỗi sầu cay đắng chôn vào lãng quên. Xuân về hạnh phúc dịu êm Bao nhiêu lo lắng buồn phiền trôi xa Xuân về đông cũng đã qua Xua tan giá lạnh chan hòa nắng lên. Xuân sang mai nở bên thềm Anh về ru lại tình em thuở nào Mùa xuân mang cánh hoa đào Hồng đôi môi má anh trao nụ cười. Xuân ơi xuân rất tuyệt vời Xuân sang mang lại cuộc đời yêu thương.... (Xuân yêu thương - Tuyết Nguyễn)
Xuân về hoa lá khoe hương Còn em đứng tựa góc đường chờ anh Gió mang hơi ấm trong lành Cho Đào Mai Cúc đua tranh sắc mình. Sương chiều từng giọt lung linh Thẫn thờ ôm nhớ mặc tình mây mưa Hờn ghen gió cũng vội vừa Xô nghiêng chiếc lá đong đưa mấy lần. Tình quê nặng trĩu ngàn cân Yêu thương khắc dạ luôn gần chẳng vơi Hoa theo Xuân nở rạng ngời Đỏ Xanh Vàng Tím khắp nơi vẫy chào. Mừng vui hạnh phúc biết bao Ấm êm sum họp ngọt ngào lời thương Yêu nhau đi đến cuối đường Nợ duyên tròn nghĩa mãi vương vấn hoài. (Mùa xuân bên anh - Hồng Hoa)
Búp non đậu nhánh hoa đào Én dang cánh rộng đón chào tiết xuân Nàng Đông trả rét bâng khuâng Nắng lung linh tỏa đường trần thênh thang. Vườn sau cúc rộ hoa vàng Bên hiên thược dược màu loang tím chiều Hồng nhung e ấp mỹ miều Ngẩn ngơ hoa dại cũng liều toả hương. Đông sầu mi ướt giọt sương Nắng xuân phơi phới má hường thắm chưa? Dòng người trên chuyến đò đưa Có chàng lữ khách như vừa ghé qua. Hôm nào còn gọi tình xa Tim theo ước hẹn, xuân hoà duyên thơ Anh về trọn vẹn bến mơ Thỏa bao tháng đợi năm chờ chung đôi. Tiếng xuân nhịp thở bồi hồi Thướt tha dáng ngọc, bờ môi thắm hồng Đưa tay vuốt tóc phiêu bồng Nụ hôn bẽn lẽn trộm nồng hương say. Hồng đào ngỏ ý vàng mai Đất trời ước hẹn tương lai ngọt ngào Qua rồi cái thuở khát khao Có em từ ấy dạt dào hương xuân. (Xuân yêu thương - Dương Tuấn)
Xuân về nắng toả ngọt ngào Dịu dàng, âu yếm gửi trao ân tình Môi hồng đón gió càng xinh Tóc bay nhè nhẹ hương tình càng say… Nụ cười ấm cả trời mây Xuân về hoa lá cỏ cây vui cười, Hương thơm tỏa khắp muôn nơi Đâu đâu cũng thấy ngập trời sắc xuân. Giọt sương óng ánh trong ngần Niềm vui dào dạt, hân hoan đón chờ. Đời đẹp như những giấc mơ Du dương bản nhạc, lời thơ rộn ràng… (Mùa xuân về - Liên Phạm)
Xuân à! Những tưởng xuân đi Nào hay xuân lại tức thì đến ngay Đời say, xuân cũng say say Hoa vàng, bướm trắng, ngất ngây một trời. Xuân à! Những tưởng xuân tươi Ngờ đâu xuân cũng biết cười gió đông Bên kia xuân đẹp, xuân nồng Bên này xuân quá lạnh lùng, hỡi xuân! (Xuân - Đăng Nguyên)
Nàng xuân bước đến cận kề. Sắc màu tươi thắm bên lề yêu thương. Tiễn mùa đông chút vấn vương. Trăm hoa đua nở khắp đường đẹp tươi. Ô kìa.. nao nức mọi người. Đón chào năm mới miệng cười thêm yêu. Gió nhè nhẹ gửi rất nhiều. Lời vui chúc phúc ngàn điều đến ta. Nô đùa trẻ hát ngân nga. Mùa xuân của bé mãi là trời mơ. Mai vàng đào thắm nên thơ. Điểm trang tô đẹp đợi chờ khắc giao. Thanh bình đất nước dạt dào. Niềm vui mãi trọn ngọt ngào tim say. Anh lành hạnh phúc điềm may. Làng quê thành thị dang tay đón mừng. (Sắc xuân - Châu Lê)
Gió Xuân đang thổi qua lòng Tưởng như sống lại tuổi hồng ngày xưa! Tần ngần đứng trước rèm thưa Nhớ em, cứ ngỡ như vừa…mới yêu… Hoa bay dưới ánh nắng chiều Một lời hẹn ước gây nhiều vấn vương! Đêm qua mơ khúc Nghê Thường Thiếu đôi cánh nhỏ, Uyên Ương xa đàn… Chuyện đời hết hợp lại tan Sao lòng vẫn cứ mơ màng em ơi! Gió mưa là bệnh của trời Nhớ em chẳng dám nửa lời thở than… Bên song nguyệt khuyết hoa tàn Con tim vẫn cứ mơ màng người xa! Mùa Đông rồi sẽ đi qua Tình Xuân đang muốn vỡ òa trong anh.. Sợi tơ dù rất mong manh Cố công dệt mãi sẽ thành lụa xinh! Gió Xuân đang cuốn theo tình Nụ hôn trao vội để mình đừng xa… (Gió mùa xuân - Võ Thanh Phong)
Xuân về cánh én lượn bay Trăm hoa đua nở ngất ngây lòng người Xuân cho Lộc nẩy chồi tươi Xuân tô nét thắm nụ cười trẻ thơ. Ban mai điểm giọt sương mờ Chào Xuân diễn lệ bên bờ cỏ xanh Xuân ươm nụ biếc trên cành Đợi tia nắng ấm an lành trổ bông. Xuân mơ ủ nhụy cánh hồng Gió lùa khe khẽ hương nồng nhẹ bay Xuân đem hạnh phúc trao tay Xuân về rực rỡ trời mây sắc hồng. (Xuân - Đỗ Lan)
Xuân về gọi lộc nảy mầm Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay Xuân về gọi mắt nai say Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm Xuân về hạnh phúc êm đềm Xuân về sum họp bên thềm đoàn viên Xuân về ta cúng tất niên Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên Xuân về gọi nắng dịu hiền Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi Xuân về hoa hé nở cười Xuân về màu lá xanh tươi ngập tràn Xuân về du lãng miên man Xuân về thăm thú cảnh quan thế trần Xuân về đổi kiếp trầm luân Xuân về kết dính xa gần thăm nhau Xuân về xanh ngắt một màu Xuân về mai nở trắng phau núi rừng Xuân về chim hót tưng bừng Xuân về gọi gió ngập ngừng tiễn đông Xuân về hạnh phúc ấm nồng Xuân về giá buốt của đông lụi tàn Xuân về gọi hạ mênh mang Xuân về sức sống căng tràn thật xuân. (Xuân về - Lãng Du Khách)
Thơ về mùa Xuân của Bác Hồ có cách diễn đạt vô cùng gần gũi, dễ hiểu. Tuy nhiên, điều đó không hề ảnh hưởng đến giá trị nội dung cũng như giá trị nghệ thuật của mỗi tác phẩm.
Đọc thơ Xuân của Bác, chúng ta thấy có hai mảng chính, đó là thơ viết về mùa Xuân và thơ viết nhân dịp mừng Xuân hay thơ chúc mừng năm mới.
Tháng ngày thấm thoát chóng như thoi, Năm cũ qua rồi, chúc năm mới: Chúc phe xâm lược sẽ diệt vong! Chúc phe dân chủ sẽ thắng lợi; Chúc đồng bào ta đoàn kết mau! Chúc Việt Minh ta càng tấn tới! Chúc toàn quốc ta trong năm này, Cờ đỏ ngôi sao bay phất phới! Năm này là năm rất vẻ vang, Cách mệnh thành công khắp thế giới. (Thơ chúc Tết năm 1942 - Hồ Chí Minh)
Xuân này kháng chiến đã năm xuân, Nhiều xuân thắng lợi càng gần thành công. Toàn dân hăng hái một lòng Thi đua chuẩn bị, tổng phản công kịp thời. (Thơ chúc Tết năm 1951 - Hồ Chí Minh)
Chúc mừng đồng bào năm mới, Đoàn kết thi đua tiến tới, Hoàn thành kế hoạch ba năm, Thống nhất nước nhà thắng lợi. (Thơ chúc Tết năm 1959 - Hồ Chí Minh)
Bắc Nam như cội với cành, Anh em ruột thịt, đấu tranh một lòng. Rồi đây thống nhất thành công, Bắc Nam ta lại vui chung một nhà. Mấy lời thân ái nôm na, Vừa là kêu gọi, vừa là mừng xuân. (Thơ chúc Tết năm 1964 - Hồ Chí Minh)
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua, Thắng trận tin vui khắp nước nhà, Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ. Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta! (Thơ chúc Tết năm 1968 - Hồ Chí Minh)
Đứng trước khung cảnh ngày xuân nên thơ ai trong chúng ta cũng cảm thấy rung động và bồi hồi. Với những thi sĩ có tâm hồn nhạy cảm, mùa xuân là nguồn cảm hứng vô tận để viết nên những áng thơ hay, đầy cảm xúc. Có đọc tuyển tập những bài thơ về mùa xuân nổi tiếng dưới đây, chúng ta mới hiểu được lý do các nhà thơ ưu ái mùa xuân đến vậy.
Xuân Diệu được biết đến là “ông hoàng thơ tình” với những tác phẩm bất hủ về tình yêu. Với mùa xuân, ông cũng đã hơn một lần rung cảm và dành tặng cho chúng những áng thơ tuyệt đẹp. Hãy cùng thưởng thức những bài thơ về mùa xuân của Xuân Diệu để thấy được cảnh trong thơ, tình trong cảnh đầy ý vị.
Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Của ong bướm này đây tuần tháng mật, Này đây hoa của đồng nội xanh rì, Này đây lá của cành tơ phơ phất, Của yến anh này đây khúc tình si. Và này đây ánh sáng chớp hàng mi, Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa, Tháng giêng ngon như một cặp môi gần, Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa: Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân. Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất. Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, Không cho dài thời trẻ của nhân gian, Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại. Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời. Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi, Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt… Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc, Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi? Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi, Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa? Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa… Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm, Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn, Ta muốn riết mây đưa và gió lượn, Ta muốn say cánh bướm với tình yêu, Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều Và non nước, và cây, và cỏ rạng, Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng Cho no nê thanh sắc của thời tươi, - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi! (Vội Vàng - Xuân Diệu)
Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm, Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều. Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng. Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng; Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ, Chim trên cành há mỏ hót ra thơ; Xuân là lúc gió về không định trước. Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược, Mây bay đi để hở một khung trời Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi, Như được nắm một bàn tay son trẻ… Xuân ở giữa mùa đông khi nắng hé; Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa; Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng. Nếu lá úa trên cành bàng không rụng, Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường; Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương, Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa? Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa, Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta Khi những em gặp gỡ giữa đường qua Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ. Ấy là máu báo tin lòng sắp nở Thêm một phen, tuy đã mấy lần tàn. Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ? Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay… Ấy là thư hồi hộp đón trong tay; Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng… Miễn trời sáng, mà lòng ta dợn sóng, Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa? Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa, Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng. (Xuân không mùa - Xuân Diệu)
Lá bàng non ngon lành như ăn được. Trời tạnh mà lá mới ướt như mưa. Nhựa bàng đỏ còn thắm đầu lá biếc; Gió rào rào tốc áo lá còn thưa. Một dãy cây bàng tuổi còn trẻ lắm Biết gió đùa nên cây lại đùa hơn. Những chồi nhọn vui tươi châm khoảng thắm, Cành lao xao chuyền ánh lá xanh rờn. Tôi đi giữa buổi đầu ngày, đi giữa Buổi đầu xuân - đi giữa buổi đầu tiên Như sáng nay cuộc đời vừa mới mở. Và ban đầu cây với gió cười duyên. (Xuân - Xuân Diệu)
Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy! Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu. Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy, Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều. Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ! Trời về đây! Và đem trở về đây Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử, Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây. Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước; Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi; Tà áo mới cũng say mùi gió nước; Rặng mi dài xao động ánh dương vui. Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói, Những tay e, những đầu ngượng cúi mau; Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói! Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau! Cho ta xin, cho ta xin sắc đỏ, Xin màu xanh về tô lại khung đời… Trời ơi, trời ơi, đâu rồi tuổi nhỏ? Hôm xưa đâu rồi, trời ơi! trời ơi! (Xuân đầu - Xuân Diệu)
Giữa vườn inh ỏi tiếng chim vui Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời Sao buổi đầu xuân êm ái thế! Cánh hồng kết những nụ cười tươi. Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao Cây vàng rung nắng lá xôn xao Gió thơm phơ phất bay vô ý Đem đụng cành mai sát nhánh đào. Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều Bên màu hoa mới thắm như kêu Nỗi gì âu yếm qua không khí Như thoảng đưa mùi hương mến yêu. Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe Nhạc thầm lên tiếng hát say mê Mùa xuân chín ửng trên đôi má Xui khiến lòng ai thấy nặng nề… Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người Chưa từng hẹn đến - giữa xuân tươi Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười (Nụ cười xuân - Xuân Diệu)
Trong sự nghiệp của mình, ngoài dòng thơ cách mạng nhà thơ Tố Hữu còn dành tình cảm đặc biệt cho mùa xuân. Đọc thơ về mùa xuân Tố Hữu, bạn sẽ thấy được sự say đắm, thấy được nỗi niềm sâu kín cùng những hình tượng nghệ thuật độc đáo mà nhà thơ đã gửi gắm trong từng con chữ.
Xuân đến năm nay, sớm lạ thường Trời đang rét ngọt, sáng nhiều sương Ong kêu ong dậy đường hoa vải Rực lúa chiêm vàng, bướm bướm vàng. Ơi con cò trắng bay ngang Có nom thấy lúa thẳng hàng xanh xanh? Xuống đây mà ngắm cùng anh Ngón tay các chị cấy nhanh như đàn. Nghé con, mày đứng cho ngoan Chớ xô hàng chuối hàng xoan mới trồng Kênh mương vừa nắn thẳng dòng Chớ leo bờ thửa bờ vùng mới xây. Quýt nhà ai chín đỏ cây Hỡi em đi học, hây hây má tròn Trường em mấy tổ trong thôn Ríu ra ríu rít chim non đầu mùa... Như nghìn năm đẹp nét xuân xưa Bỗng toả gương trong, sạch bụi mờ Xuân mới, đơn sơ, đằm thắm vậy Căng đầy sức dậy, dáng non tơ... Đi giữa đồng xuân, dạ ngẩn ngơ Quê hương ta hỡi! Có ai ngờ Mỗi dòng kênh đó, bờ tre đó Máu đã rơi nhiều, đỏ ước mơ! Mà vẫn chưa yên. Vẫn những ngày Đạn bom còn dội, nát đường cày Còn toan xóa sạch màu xanh lúa Toan xé trời xanh của én bay! Giặc Mỹ! Cứ đem mày đến đây! Chúng ta, pháo đã sẵn trong tay Lúa ta vẫn tốt, cây ra lộ Xuân vẫn về cho ong bướm say... Ôi những nàng xuân rất dịu dàng Hát câu quan họ chuyến đò ngang Nhẹ nhàng tay cấy bên sông ấy Súng khoác trên lưng, chẳng ngỡ ngàng. Ai biết vì sao? Lúc đất trời Chuyển mùa, rét dữ, gió sương rơi Ấy ngày xuân đến... nên hoa lá Cứ nở, như không đợi nắng mời. Ta giữ cho ai? Mảnh đất này Việt Nam! Hai tiếng gọi hôm nay Mênh mông đôi cánh bay muôn dặm Qua mấy trùng dương, vượt tuyết dày. Nghe nói nhiều nơi còn lạnh lắm Mùa xuân chậm đến, giá lâu tan Ước gì mang ít hoa xuân sớm Gửi bạn gần xa, bớt nỗi hàn... Xuân ở miền Nam có nóng không? Tết nay dưa hấu chín đầy đồng Đoàn xe kia chạy đâu nhanh thế? Lá nguỵ trang reo, cuốn bụi hồng… (Xuân sớm - Tố Hữu)
Tôi viết bài thơ xuân Nghìn chín trăm sáu mốt Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt Nắng soi sương giọt long lanh... Rét nhiều nên ấm nắng hanh Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng? Giã từ năm cũ bâng khuâng Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường! Chào xuân đẹp! Có gì vui đấy Hỡi em yêu? Mà má em đỏ dậy Như buổi đầu hò hẹn, say mê Anh nắm tay em, sôi nổi, vụng về Mà nói vậy: “Trái tim anh đó Rất chân thật, chia ba phần tươi đỏ: Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều Phần cho thơ, và phần để em yêu...” Em xấu hổ: “Thế cũng nhiều anh nhỉ!” Rồi hai đứa hôn nhau, hai người đồng chí Dắt nhau đi, cho đến sáng mai nay Anh đón em về, xuân cũng đến trong tay! Ô tiếng hót vui say con chim chiền chiện Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệng Xuân ơi xuân, vui tới mông mênh Biển vui dâng sóng trắng đầu ghềnh Thơ đã hát, mát trong lời chúc: Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh. Tam Đảo, Ba Vì vui núi xuân xanh... Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu! Trải qua một cuộc bể dâu Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình Nổi chìm kiếp sống lênh đênh Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều! Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng... Ôi tiếng của cha ông thuở trước Xin hát mừng non nước hôm nay: Một vùng trời đất trong tay Dẫu chưa toàn vẹn, đã bay cờ hồng! Việt Nam, dân tộc anh hùng Tay không mà đã thành công nên Người! Có gì đẹp trên đời hơn thế Người yêu người, sống để yêu nhau Đảng cho ta trái tim giàu Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay! Đời vui đó, hôm nay mở cửa Như dãy hàng bách hoá của ta Hỡi những người yêu, hãy ghé mua hoa Và đến đó, sắm ít quà lễ cưới: Lụa Nam Định đẹp tươi mát rượi Lược Hàng Đào chải mái tóc xanh! Ta còn nghèo, phố chật nhà gianh Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết. Đời vui đó, tiếng ca Đoàn kết Ta nắm tay nhau xây lại đời ta Ruộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cà Chuồng lợn, bầy gà, đàn trâu, ao cá Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá Mỗi hòn than, mẩu sắt, cân ngô Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ! Ồ thích thật, bài thơ miền Bắc Rất tự do nên tươi nhạc, tươi vần Cả không gian như xích lại gần Thời gian cũng quên tuần quên tháng. Đời trẻ lại. Tất cả đều cách mạng! Rũ sạch cô đơn, riêng lẻ, bần cùng Quê hương ta rộn rã cuộc vui chung Người hợp tác nên lúa dày thêm đó. Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm. Xuân ơi Xuân, em mới đến dăm năm Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội Như hôm nay, giữa công trường đỏ bụi Những đoàn xe vận tải nối nhau đi Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì Tên đất nước reo vui bao tiếng gọi... Nào đi tới! Bác Hồ ta nói Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân Mời những bàn chân, tiến lên phía trước. Tất cả dưới cờ, hát lên và bước! Đi ta đi! Khai phá rừng hoang Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng? Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy? Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều? Hỡi những người trai, những cô gái yêu Trên những đèo mây, những tầng núi đá Hai bàn tay ta hãy làm tất cả! Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai Khói những nhà máy mới ban mai... Tôi viết cho ai bài thơ 61? Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốt Hà Nội rì rầm... Còi thổi ngoài ga Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa Tiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ... Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đó. Tiếng đập thình thình, muốn vỡ làm đôi! Ta biết em rất khỏe, tim ơi Không khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏng Như lửa cháy trong lòng ta gió lộng? Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhà Ta vẩn vơ hoài, rạo rực, vào ra Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng Miền Nam dậy, hò reo náo động! Ba con tôi đã ngủ lâu rồi Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi Miền Bắc thiên đường của các con tôi! Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa Thêm một ngày xuân đến. Bình minh Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ Treo trước mắt của loài người ta đó: Hòa bình Độc lập Ấm no Cho Con người Sung sướng Tự do! (Bài ca xuân 1961 - Tố Hữu)
Anh chị em ơi! Hãy giương súng lên cao, chào Xuân 68 Xuân Việt Nam Xuân của lòng dũng cảm. Ai đến kia, rộn rã cùng Xuân? Hoan hô anh Giải phóng quân Kính chào Anh, con người đẹp nhất! Lịch sử hôn Anh, chàng trai chân đất Sống hiên ngang, bất khuất trên đời Như Thạch Sanh của thế kỷ hai mươi Một dây ná, mót cây chông, cùng tiến công giặc Mỹ. Không tự ngắm mình, anh chẳng hay đâu, hỡi chàng dũng sĩ! Cả năm châu, Chân lý đang nhìn theo Bóng Anh đi... và vành mũ tai bèo Của Anh đó! Ôi cái mũ vải mềm dễ thương như một bàn tay nhỏ Chẳng làm đau một chiếc lá trên cành Sáng trên đầu như một mảnh trời xanh Mà xông xáo, mà tung hoành, ngang dọc. Mạnh hơn tất cả đạn bom, làm run sợ cả Lầu năm góc! Ta muốn hỏi Trường Sơn Có đỉnh nào cao hơn Chiếc mũ kia của chủ nghĩa anh hùng cách mạng? Cảm ơn Đảng của chúng ta, Đảng làm ra ánh sáng. Người chưa đưa ta lên được sao Kim. Nhưng đã cho ta một linh hồn và một trái tim Biết lẽ phải, biết yêu thương, căm giận Biết đi tới và làm nên thắng trận! Hôm nay sao vui thế! Sáng xuân nay Ta đi tới, lòng ta như bay Với mỗi làn mây, với từng cơn gió Gió miền Bắc đang thổi vào Nam đó! Gió mây ơi, không đợi nắng xuân về Hãy bay đi mà che những đoàn xe Và những đoàn quân tuôn ra tiền tuyến.... Tổ quốc ta! Hai mươi ba năm đau khổ gian nan, bền gan kháng chiến Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta! Hỡi bốn phương và những chiến trường xa Xin lắng nghe... Phút giao thừa đang chuyển Bác Hồ gọi. Ấy là mùa xuân đến... Hoan hô Xuân 68 anh hùng! Hãy gầm lên như sấm sét đùng đùng Tất cả pháo! Và xông lên, dũng sĩ! Như khí phách Trần, Lê. Như oai vũ Quang Trung Khắp thành thị nông thôn Đánh tan đầu Mỹ, ngụy! Vì Độc lập, Tự do, núi sông hùng vĩ Vì thiêng liêng giá trị Con Người Vì muôn đời hoa lá xanh tươi Ta quyết thắng. Giành mùa xuân đẹp nhất! (Bài ca xuân 68 - Tố Hữu)
Giữa ngày xuân nắng trải mênh mông Chúng tôi đi, trên một bãi sông Hồng Người con gái, lượn quanh đồng, hớn hở; Quê em đó! Hàm răng em trắng nở. Ôi quê em, tươi đẹp bãi nâu non Sông vòng quanh như đôi cánh tay tròn Ôm con nhỏ, ru trong lòng mát rượi. Mía lên mật, thân tím màu áo cưới Đồng ngô non, phơi phới tuổi xuân xanh Quê hương em đây, mùa ngọt lành. Người con gái đi nhanh trên đê nhỏ Bước chân sáo, tóc lồng giữa gió Bỗng nghiêng đầu, như chim lắng trời cao Tiếng máy cày reo đâu đó, xôn xao Và rúc rích tiếng ai cười trong mía... Tôi muốn hỏi, như một chàng thi sĩ Ngẩn ngơ nhìn bát ngát dải phù sa Rằng: Đất trời, sông nước bao la Và xuân đó, người đây, tự bao giờ đẹp vậy? Tôi muốn hỏi từng cây ngô mía ấy Bãi sống này, đã mấy đau thương? Ôi những ngày xưa… sống ngâm da, chết ngâm xương Câu hát cũ, tái tê lòng đất nước! Nhưng cứ lặng, trông người con gái bước Hai cánh tay đưa trước, đánh đường xa Như con thuyền quen vượt những phong ba Giương ngực nở, đi đến bờ bến mới... Hỡi em gái, hãy hát mùa xuân tới! (Giữa ngày xuân - Tố Hữu)
Nắng xuân tưới trên thân dừa xanh dịu Tàu cau non lấp loáng muôn gươm xanh Ánh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếu Và chảy tan qua kẽ lá vườn chanh. Gió nhè nhẹ, hương cỏ cây nhè nhẹ Thoảng bay lên, hương mạ dưới đồng xa Tự đâu đó, hương muôn hoa mới hé Như khói trầm từ đỉnh rộng bao la. Hơi xuân ấm trả cho trời đất lặng Tiếng reo ca nhí nhảnh và ngây thơ Của đàn sáo say phơi mình dưới nắng Chim nghệ vàng rỉa cánh trên nhành tơ... Xuân trong sáng, xuân thơm, xuân ríu rít Nhưng xuân đâu tươi đẹp, không xuân lòng? Ôi xuân nay chỉ là xuân lạnh chết Trong buồn đau phẫn uất của công nông! Xuân nay chỉ một mùa tang đẫm máu Lòng người đang thét nỗi bi ai Đứng phắt dậy! Hỡi muôn hồn phấn đấu Phá bất bình, mưu sống cho ngày mai... Rồi xuân ấy, cả nhân quần vui vẻ Nắm tay nhau, tuy khác tiếng, màu da Dẫm chân lên những núi sông chia rẽ Và ôm nhau thân ái, cùng vang ca. (Xuân lòng - Tố Hữu)
Mùa xuân là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ viết nên những áng thơ hay. Đọc những bài thơ mùa xuân, dường như chúng ta cũng có thể tìm thấy sự đồng điệu với tâm hồn nhạy cảm của người nghệ sĩ.
Tôi có chờ đâu, có đợi đâu Ðem chi xuân lại gợi thêm sầu? - Với tôi, tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau! Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng? Với của hoa tươi, muôn cánh rã Về đây, đem chắn nẻo xuân sang! Ai biết hồn tôi say mộng ảo Ý thu góp lại cản tình xuân? Có một người nghèo không biết Tết Mang lì chiếc áo độ thu tàn! Có đứa trẻ thơ không biết khóc Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran! Chao ôi! Mong nhớ! Ôi mong nhớ! Một cánh chim thu lạc cuối ngàn. (Xuân - Chế Lan Viên)
Ơ kìa tình cũ gặp lại nhau! Khơi lên gờn gợn giấc mơ đầu Năm nay nhạt nhòa hơn năm trước Tím biếc tình yêu đã phai màu. Ơ kìa tình cũ bước qua nhau Lẳng lặng đong đầy lệ đêm thâu Trời hỡi tình ơi, sao hờ hững? Gạn đục xuân tươi buổi sơ đầu. Còn gì lưu luyến để mộng mơ? Đêm sầu nhung nhớ thuở ban sơ Tình cũ đi qua cùng người lạ Trăng khuya lạc bóng ánh xuân mờ! Tình đầu, tình cũ hay tình cuối? Người về nơi ấy có vui không? Nửa hồn chơ vơ hoài rong ruổi Một nửa xuân về mãi chờ trông! (Xuân về tình cũ - Huỳnh Minh Nhật)
Nàng xuân chết trời xanh buông tiếng khóc Mạch sâu khơi gờn gợn sóng hồ thu Liễu quên rũ thông hững hờ ngưng tiếng Đàn không dây lạc phím giữa sa mù. Em nằm đó núi rừng vang tiếng gọi Mưa thôi rơi, suối ngưng chảy, gió buồn Nắng cũng tắt, trăng khi mờ khi tỏ Ban mai rồi ta cứ ngỡ hoàng hôn. Sóng thêm vỗ biển ầm ào cuồn cuộn Mây lang thang trôi mãi chẳng quay về Hoa rũ cánh xuân qua, rồi nắng hạ Lá thu vàng xào xạc dưới chân đê. Đời quạnh vắng, đông chạnh lòng se lạnh Người quên ta, tình cũng bỏ quên ta Em yên giấc nghìn thu ôi băng giá Ta âm thầm ngày tháng tóc sương pha. Nàng xuân hỡi! Đành thôi … ta vĩnh biệt Hẹn tri âm, tương ngộ… Bến Giang hà… (Nàng Xuân Chết - Hoàng Mai)
Hóa thân làm ánh Ban Mai Xua tan giá lạnh thương ai đêm dài. Hóa thân làm cánh hoa Nhài Bên hiên Chim hót khoan thai ngắm Trời. Hóa thân vui mãi muôn đời Câu ca điệu nhạc thơ ngời sắc Xuân. (Hóa thân - Nguyễn Hường)
Trời mới ửng lên nắng trạng nguyên Tiếng chim thả chữ xuống vòm hiên Tháng giêng khép mắt cười em ấp Lộc biếc mọc răng khểnh nõn duyên. Chợ Tết gặp phiên đông thật đông Đào phai chúm chím khóe môi hồng Dăm ba thôn nữ về qua ngõ Cười vỡ khoảng trời ngọc bích trong. Đã thấy hơi xuân trong gió may Vương trên mái lá tiễn đông gầy Nhà ai vừa quét tường vôi trắng Thỏ thẻ bên thềm hoa cúc lay. Mòn đợi mưa xuân phơi phới bay Dáng mơ thôn nữ ngấm men say Văn nghệ chi đoàn xuân đã hẹn Em có sang tìm ta tối nay? (Xuân Về - Chu Minh Khôi)
Xuân đang đến, chào xuân đang đến Khúc xuân ca náo nức rộn ràng Hoa nở tưng bừng, rạng rỡ nét xuân sang Trên má thắm, môi hồng người con gái. Xuân đang đến, và xuân sẽ đến Chim sơn ca vui hót rộn khắp nơi Cánh én bay chao liệng giữa bầu trời Nối thương nhớ ở hai đầu đất nước. Xuân hoan ca, lòng ta thêm ao ước Người người vui, hạnh phúc đến mọi nhà Nụ cười đẹp như những đóa hoa Nở bừng sắc trong mùa xuân ấm áp. Xuân đang đến, lòng rộn vang câu hát Khúc hát xuân tô thắm mãi muôn đời Trọn ân tình xây mơ ước đẹp tươi Sum họp, đoàn viên hai miền Nam - Bắc. Xuân đang đến, nghĩa tình thêm đằm thắm Bức tranh quê, vang vọng khúc khải hoàn Mùa xuân tới, giở trang sách sang trang Đẹp vô ngần, khúc ca xuân tươi sáng. (Xuân ca - Lê Mỹ Hường)
Xuân đã về tươi thắm những màu hoa Nghe vấn vương bồi hồi xao xuyến lạ Rắc bên đời hương xuân dào dạt quá Thật diệu kỳ cảm xúc cũng thăng hoa. Én nhạn về trời đất lại giao thoa Mùa xuân đến ấp e hồng đôi má Chút yêu thương tâm hồn như trẻ hóa Thoáng mơ màng ai gởi gắm thiết tha. Thật nhẹ nhàng mà sâu lắng trong Ta Gieo hy vọng cho đời xanh sắc lá Tiếng chim hót dường như thêm rộn rã Cánh mai vàng đưa tiễn cả mùa đông. Xuân đã về khỏa lấp nỗi chờ mong Dệt ước mơ se duyên hồng tươi thắm Nắng mỏng manh cho trời cao xanh thẳm Lắng Nghe Mùa Xuân Về... Say đắm... Một vần thơ...! (Lắng nghe mùa xuân về! - Lan Trần)
Xuân yêu thương đã bừng lên khắp ngả Đất gửi tình trên phiến lá non tơ Tô màu xanh đất nước đẹp vô bờ Người thục nữ thả hồn mơ theo gió. Đám em thơ vui đùa bên ngõ nhỏ Những nụ cười xao xuyến nở trên môi Mưa bay bay thấm mịn cánh hoa ngời Chạm cảm xúc tâm tư người lính trẻ. Xuân yêu thương giữ đất trời quê mẹ Cảnh yên bình trong mắt kẻ thi nhân Hoạ vần thơ non nước đẹp vô ngần Người lãng tử cùng giai nhân sánh bước. Nâng chén rượu em và anh nguyện ước Chúc nhà nhà được hạnh phúc an khang Đông cháu con lộc phước hưởng thọ toàn Chúc trang thơ vẻ vang cùng đất Việt. Những vần thơ mãi ngọt ngào tha thiết Để xuân hồng da diết chạm niềm mong. (Chào xuân yêu thương - Cảnh Hưng)
Ngoài kia rét buốt gió Năm mới thì sang rồi Ơ tiếng Xuân gọi cửa Dài rộng dòng đời trôi. Chảy nữa đi ơi sông Đem theo bờ theo bến Nhẩn nha sà vào biển Tắm gội cùng mênh mông. Kìa giọt sương Mùa Đông Long lanh đôi mắt ngọc Lại ngọn gió réo róc Xoắn cái lạnh ngọt tê. Cúc vàng đến đê mê Hong hong chờ bóng nắng Chân mây tiếng sáo vẳng Nâng bầu trời mênh mang. Bích đào và mai vàng Nào dậy thôi, dậy dậy Xuân đã đến rồi đấy Vỏ khô đang đâm chồi… (Bên thềm năm mới - Lan Thanh)
Xuân về, vạn vật hồi sinh Đất trời tươi sáng, ấm tình yêu thương Ai còn bươn trải ngàn phương Cũng mong về với quê hương sum vầy. Xua đi vất vả tháng ngày Đẹp bao mong ước,dựng xây quê nhà Trao nhau nồng ấm thiết tha Chúc nhau hạnh phúc, nhà nhà yên vui. Nào cùng hát khúc xuân tươi Đón mừng xuân mới người người ấm no... (Xuân yêu thương - Nguyễn Trường Thanh)
Những bài thơ về mùa xuân không chỉ gửi gắm cảm xúc của tác giả mà còn có giá trị giáo dục, bồi đắp tình yêu quê hương, đất nước cho người đọc. Chẳng vậy mà trong chương trình của các bậc học, thơ về mùa xuân nói riêng và thơ về thiên nhiên nói chung vẫn luôn chiếm giữ một vị trí quan trọng.
Bạn có còn nhớ những bài thơ về mùa xuân đã được học từ tiểu học, trung học cơ sở? Hãy cùng đọc qua những bài thơ xuân dưới đây để cảm nhận vẻ đẹp của đất trời cũng như ôn lại những bài học đi cùng năm tháng.
Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài ‘’Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay’’. Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiêng sầu… Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài giời mưa bụi bay. Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ? (Ông Đồ - Vũ Đình Liên)
Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng. Mùa xuân người cầm súng Lộc giắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao. Ðất nước bốn nghìn năm Vất vả và gian lao Ðất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước. Ta làm con chim hót Ta làm một cành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến. Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc. Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế. (Mùa xuân nho nhỏ - Thanh Hải)
Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng, Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi; Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời. Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ, Đàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa. Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra, Làm giật mình một cô nàng yếm thắm. Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa. (Chiều xuân - Anh Thơ)
Ngày xuân con én đưa thoi, Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi. Cỏ non xanh tận chân trời, Cành lê trắng điểm một vài bông hoa. Thanh minh trong tiết tháng ba, Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh. Gần xa nô nức yến anh, Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân. Dập dìu tài tử, giai nhân, Ngựa xe như nước áo quần như nêm. Ngổn ngang gò đống kéo lên, Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay. Tà tà bóng ngả về tây, Chị em thơ thẩn dan tay ra về. Bước dần theo ngọn tiểu khê, Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh. Nao nao dòng nước uốn quanh, Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang. (Cảnh ngày xuân - Nguyễn Du)
Bà tôi ở một túp nhà tre. Có một hàng cau chạy trước hè, Một mảnh vườn bên rào giậu nứa. Xuân về hoa cải nở vàng hoe. Gạo nếp ngày xuân gói bánh chưng, Cả đêm cuối chạp nướng than hồng. Quần đào, áo đỏ, tranh gà lợn, Cơm tám, dưa hành, thịt mỡ đông. (Tết quê bà - Đoàn Văn Cừ)
Trong ký ức của trẻ thơ, Tết hay mùa xuân là một trong những khoảng thời gian vui vẻ nhất năm. Có lẽ bởi vậy mà những bài thơ về mùa xuân mầm non luôn mang lại không khí vui tươi, rộn ràng.
Mưa Xuân đang tí tách Thả long lanh xuống đây Có hạt đọng lá cây Có hạt thấm lòng đất. Sợ hạt ngọc rơi mất Bé vội vã giơ tay Hứng giọt mưa tràn đầy Trong lòng tay bé bỏng. Những giọt đầy căng mọng Vừa đầy ắp tay em Nâng niu ghé mắt xem Lấp lánh hình ai đó ... Nhưng mà thật rất khó Giữ được nước trong tay Vậy mà Bé hứng đầy Lấp lánh toàn hạt ngọc. (Mưa Xuân 1 - Duy Hạnh Trần)
Mùa xuân có chim én Mùa xuân có mây bay Mùa xuân có hoa nở Mùa xuân vui cả ngày! Bé bây giờ còn nhỏ Chưa nhìn thấy én đâu Mùa xuân ơi, bé gọi Đừng bắt bé đợi lâu! (Bé gọi mùa xuân - Thụy Anh)
Hoa đào trước ngõ Cười vui sáng hồng Hoa mai trong vườn Rung rinh cánh trắng. Sân nhà đầy nắng Mẹ phơi áo hoa Em dán tranh gà Ông treo câu đố. Tết đang vào nhà Sắp thêm một tuổi Đất trời nở hoa. (Tết đang vào nhà - Nguyễn Hồng Kiên)
Mùa xuân gọi dậy chồi non Gọi bông hoa nở xoe tròn trên cây Gọi cơn nắng ấm tràn đầy Gọi con sáo vỗ cánh bay tìm đàn Gọi cho con én bay sang Gọi cơn gió thoảng mơ màng tiếng xuân. (Mùa xuân - Dương Khâu Luông)
Con dốc vàng nắng xuân Núi bừng hoa ngũ sắc Chị em bướm bâng khuâng Đến soi mình bên thác. Chị tinh khôi áo trắng Em biêng biếc áo xanh Rồi áo hồng, áo đỏ Một đàn bướm xinh xinh. Trong rừng chị chim hát Triền suối anh vượn kêu Hương hoa lan ngào ngạt. Chị em bướm thích quá! Chập chờn đôi cánh mơ Giữa đôi bờ hoa lá Cùng nhảy điệu slow... (Bướm xuân - Nguyễn Lãm Thắng)
Mùa Xuân luôn mang không khí hân hoan, vui vẻ, vì vậy tâm hồn ta cũng khoan khoái dễ chịu vô cùng. Mong rằng những bài thơ về mùa Xuân về tình yêu này sẽ mang đến cho bạn nguồn năng lượng yêu đời, vui tươi và hạnh phúc.
Link nội dung: https://chodichvu.vn/tho-ve-xuan-a78530.html