Thơ tháng 7 mang đến rất nhiều cảm xúc. Bài viết sẽ tuyển tập cho bạn những bài thơ về tháng 7 hay nhất.
Hãy đắm mình vào cái nóng của mùa hè với những sự thật hấp dẫn về tháng 7, tháng thứ bảy trong năm. Được đặt theo tên của Julius Caesar, tháng 7 là thời gian của lễ kỷ niệm, thời tiết ấm áp và những cuộc phiêu lưu ngoài trời ở nhiều nơi trên thế giới. Từ các sự kiện lịch sử đến những truyền thống kỳ quặc, tất cả đã khiến tháng 7 trở thành một tháng đặc biệt trong năm.
Chính sự đặc biệt đó, tháng 7 đã trở thành nguồn cảm hứng sáng tạo bất tận cho các nhà thơ. Dưới đây là những bài thơ hay về tháng 7.
Tạm biệt tháng 6, chúng ta chào tháng 7 yêu thương với thời tiết ‘đỏng đảnh’ khi nắng chói chang, lúc mưa bất chợt xoa dịu cái nóng ngày hè. Tháng Bảy cũng mang lại cho con người ta nhiều cảm xúc xao xuyến đến lạ lùng, một chút lâng lâng, một chút hoài niệm lẫn một nỗi buồn man mác đến khó tả.
Tháng bảy về - mưa giăng ngang nỗi nhớ,Gió lặng thầm gõ cửa trái tim ai.Một chút buồn theo làn mây lạc lối,Ngỡ thu về trong giấc mộng ban mai.
Mưa tháng bảy rơi rơi chiều gió lặng,Nỗi niềm xưa thầm lặng chẳng gọi tên.Ánh mắt ấy giờ như là xa vắng,Chỉ còn thơ vương mãi chút êm đềm.
Tác Giả: Dinh Minh
Tháng 7 về lẩy bẩy những cơn giôngNắng chói chang và mây mưa sầm sậpThay phiên nhau canh giữ bầu trờiCánh đồng quê-cong lưng -vụ cấy
Dàn đồng ca ve sầu xong xuất diễnHẹn hò nhau chờ đến mùa sauNàng phượng vĩ như tần ngần lưu luyếnMây mẩy quả non vẫn cố hé nụ hồng
Hoà trong gió mùi nhãn nồng sắp háiNgai ngái thoảng hương hoa cỏ triền đêMải mê mê mải với những rộn ràngTháng 7 về ngỡ ngàng mùa cuối hạ
Lưu luyến xốn xang nhớ ngày qua hối hảNghiêng ngả men say không khí lúc hạ về.
Tác giả: Phạm Hồng Giang 16/07/2018
Tháng bẩy này mình hò hẹn đi emCho nỗi nhớ lấn chèn trong nỗi nhớYêu đi em kẻo mùa ngâu dang dởDải sông Ngân để lỡ nửa nhịp cầu.
Tháng bẩy này hoa Sữa đã nở đâuThơ anh viết chẳng tròn câu thề hẹnThương Chức Nữ cầu Ô không trọn vẹnGiận chàng Ngưu ứ nghẹn bến sông chờ.
Tháng bẩy này nắng nhạt cả giấc mơChiều nặng trĩu mưa mờ trên lối nhỏEm có nghe lời thì thầm trong gióCâu ân tình để ngỏ ngóng trông ai.
Tháng bẩy này mưa nắng vẫn dằng daiQuán quen xưa anh chờ hoài chốn cũBằng Lăng muộn tím ven đường lá rủMong manh chiều héo rũ hạt mưa ngâu.
Tháng bẩy này em vẫn ở nơi đâuCâu thề hẹn....Nhạt mầu...Trong nhung nhớ!

Tác Giả: Trần Thị Phượng
Tháng bảy về anh còn nhớ cho chăngNhìn phượng thắm mà khát khao nỗi nhớVẳng đâu đây em nghe từng hơi thởVọng phía trời xa anh gởi tới em
Mình đã từng trao ánh mắt môi mềmVòng tay ấm anh ôm ghì xiét chặtHôn môi thắm và hôn lên đôi mắtDa thịt thơm nồng vẳng mãi quanh đây!

Tác giả: Nguyễn Lan Hương
Ta sơ ý chạm nhẹ vào tháng bảyNắng hờn ghen lăn trên ngõ khô congTrời bất ngờ đổ những hạt long tongMưa dâng trắng lao xao ngày cuối hạ.
Chạm tháng bảy, sắc cầu vồng đến lạBắc bao giờ nối hết nhịp tim emHương sen nồng ru gió ngủ vào đêmQuỳnh e thẹn chờ trăng lên lơi lả.
Chạm tháng bảy thương mẹ nghèo vất vảCánh đồng làng trời lúc ráo lúc mưaCha trở về trời tối vấp rào thưaChân tóe máu mùi bùn nâu vương áo.
Chạm tháng bảy, ta thấy mình khờ khạoPhung phí tình thương mướn vợ chồng NgâuMắt em buồn bóng bóng vỡ về đâuTa bỗng hiểu cả những điều chưa nói.
Chạm tháng bảy chợt lòng bối rốiTay chạm vào vội vã rụt lại ngay.
Tác Giả: Tina
Tháng 7 về mưa ngâu rơi lất phấtGiọt xuyên trời như cửa nát tim aiBao nổi nhớ cứ dài thêm hoang hoảiTrải miên man những kí ức vấn vương
Tháng 7 về trong nổi nhớ niềm thươngCơn mơ nào cũng chập chờn hư ảoLời yêu thương mang nổi buồn ảm đạmDuyên của người với người chỉ thế sao ?
Tháng 7 về trong những kí ức hư haoBao yêu dấu trao cho người hếtĐể còn lại chết một trái tim sonCòn lại hay không héo hon ủ rũ
Tháng 7 về thu sắp về thêm nữaMưa ngâu hởi cho gởi chút lệ nhoàNhững niềm thương nổi nhớ chỉ riêng taNơi xa ấy mong người luôn hạnh phúc.

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Tôi lau chưa hết dòng lệ cũĐã thấy bâng khuâng, tháng bảy về…Lá úa võ vàng chân phố thịNghe lòng trầm uất giữa u mê
Hoa cúc nở chiều, mây trắng xóaThu về hoang hoải gió heo mayMà người con gái đôi mắt ướt,Vẫn còn nhớ trộm một bàn tay?
Tháng bảy lạnh lùng tháng bảy thuSương rơi lấm áo, trời mịt mùThì có bao giờ em hiểu được,Lối mòn đương cất một lời ru
Tình yêu nông nổi vào mê đắmRồi cũng theo người cuốn gót hoangĐể nay tháng bảy đầy lạ lẫmHồn nhiên, in dấu những phai tàn
Tháng bảy chiều nay chợt lững lờNhững tình dìu dịu, ý ngàn thơSao người lữ khách phương xa đó,Chỉ ngước nhìn theo với hững hờ
Có phải thu ơi? Đã phải lòng…Hay rằng mắc tội với non sôngCớ sao tháng bảy, mùa thu tớiThiếu nữ cười duyên nhạt má hồng?
Tác giả: Hoàng Lan
Anh viết cho em cho tháng Bảy nồng nànLất phất mưa bay có nàng ngâu chợt đếnCơn gió lộng nghiêng triền đê chống chếnhMười Hai bến rồi đâu bến thứ Mười Ba.
Anh viết cho em thuở son sắc mặn màMưa ngọt mát giọt phù sa đất mẹTrời tháng Bảy lắt lay như cào xéÔ thước bắt cầu ngấp nghé chuyện Chức -Ngưu.
Tháng Bảy rồi em có bớt ưu tưHay đau đáu chần chừ duyên đôi lứaCuộc sống kia phải đâu mình chọn lựaChốn yên bình vẫn chứa vạn niềm đau.
Anh viết cho em trời tháng Bảy thương sầuGiăng khắp lối mưa bạc đầu nỗi nhớViết cho em cho mối tình làng lỡTháng Bảy rồi bóng nước vỡ còn nhau...

Tác giả: Hồ Viết Bình
Anh vẫn đợi em tháng bảy mùa ngâuVề đi nhé gặp nhau anh sẽ nóiMùa ngâu trước anh ra đi vồi vộiBiền biệt hoài chưa nói được tiếng yêu.
Bao năm qua sống trên đảo tiền tiêuĐêm ngắm trời cao thấy chàng Ngưu đang đợiĐàn chim nhỏ mang cầu Ô thước tớiGặp Chức Nữ rồi nước mắt lại rơi rơi.
Anh thầm kêu đàn chim nhỏ kia ơiBắc cho tôi chiếc cầu qua biển cảVề bên em tháng bảy chiều êm ảAnh về rồi em vội vã đi đâu?
Chỉ được gặp nhau vào những mùa ngâuVề đi nhé, ở đâu về em nhéRồi sẽ qua những tháng ngày buồn tẻVề nghe anh nói khẽ tiếng yêu thương.
Tác giả: Hư Vô
Tháng 7 tôi về ngang lối cũÁo khuya chưa đủ ấm hơi ngườiCòn nguyên dấu tích thời phiêu lãngBàng hoàng theo mỗi bước chân tôi.
Nhịp đêm dội xuống hồn khuya khoắtChưa chắc gì đã tới chiêm baoTháng 7 mưa dài thêm sợi tócChờ em ngồi thắp ngọn bạc đầu.
Con đường thao thức ngang lòng đáDốc liễu ngày xưa cũng đã giàDáng em thấp thoáng hiên mưa tớiLá buồn che ướt lối tôi qua.
Một lần hôn phối hồn tháng 7Quảy gánh trăm năm cõi đi vềĐể nghe tiếng khóc em lạ lẫmNhư còn trầm uất giữa u mê…
Tác giả: Trần Minh Hiền
Tôi đã biết thể nào em cũng khócTrời cũng mưa và đêm sẽ khuya dầnChén chè bưởi ánh đèn như chuỗi ngọcDòng nhạc êm đềm con tim cháy lâng lâng
Trời Sài Gòn tháng bảy thoảng mưa rơiChẳng phải đổ trắng trời như tháng sáuNhưng cũng đủ se lòng người ngóng đợiTháng tám rồi trời sẽ có mưa ngâu
Sáng mai này tôi sẽ tiễn em điCùng áo trắng em vào kỳ thi mớiTôi sẽ đứng bên ngoài hòng để đợiNắng sáng này dù chiều có mưa bay
Mưa say đắm tóc em dài mười támTháng bảy buồn như thể cả một nămThôi đừng khóc thêm đau lòng anh lắmMà hãy cười cho nhạc khúc hòa âm.

1. Chào tháng bảy trong ta bao niềm nhớMùa Hạ thương trang vở chữ nghiêng dòngBài học nào còn đây những dòng sôngĐàn cò trắng bay trên đồng lúa trổ.
2. Tháng bảy về kỷ niệm vẫn nằm đâyYêu thương cũ đã bay xa tầm vớiCuộc tình ta bây giờ chia hai lốiLệ sao rơi tóc rối những đêm dài.
3. Tháng bảy ơi! Bao nhung nhớ ngập trànChân vững bước chứa chan niềm hy vọngTim cùng thắp ngọn lửa yêu cháy bỏngNghe dạt dào con sóng vỗ nồng say.
4. Tháng bảy về mưa rơi mãi không thôiNhấp chén đắng lặng ngồi nhìn chiếc láNgôi trường cũ đã xa rồi mấy HạLòng xuyến xao nhớ quá buổi hẹn hò.
5. Tháng bảy về mưa rải nhớ nhạt nhòaVẳng đâu đó bản du ca tình cũCánh hoa ái theo tháng ngày buông rủKín một vùng hoài niệm của hôm qua.
6. Anh ngồi buồn ngắm từng giọt mưa saNhung nhớ quá...những mặn mà chưa hếtTháng bảy đó sắc tình yêu tha thiếtEm xa rồi... Anh nuối tiếc ngày qua.
7. Tháng bảy về phượng rụng cánh xác xơCon đò nhỏ đợi chờ trên bến mộngNắng dỗi giận làm bàn chân rát bỏngCây nghiêng che in bóng mát ven đường.
Cô gái của tháng 7 với vẻ đẹp thuần khiết, nhẹ nhàng, mang nét buồn man mác, chợt đến, chợt đi như cơn mưa tháng 7 nhưng hình bóng ấy lại in sâu trong tâm trí, khiến lòng ta nhớ mãi.
Thơ: Tony Bui
Em đừng buồn tháng bẩy về mauThời gian đến đâu đợi chờ ai nữaTa vô tâm, cứ mải mê chọn lựaNgoảnh lại sau, chợt biết mất điều gì?
Ngày qua ngày nắng rồi nhạt màu điEm thôi yêu nên đâu còn giận dỗiVẫn vẹn nguyên trong anh niềm chờ đợiCó khác chăng, đợi ở chốn không em.
Nào ai muốn cô độc một mình đâuVì tháng bẩy đến, mưa ngâu đang đếnVà anh biết khi mà em chưa hẹnThì nỗi buồn anh, về trước cơn mưa.
Chợt một ngày, ta nhớ tháng bẩy xưaEm hãy nhớ rằng mình luôn hò hẹnVà anh đây luôn đợi mong em đếnĐể thoả lòng mong ước những ngày qua...
(Tác giả: Hoàng Lan)
Anh viết cho em cho tháng bảy nồng nàn,Lất phất mưa bay có nàng ngâu chợt đếnCơn gió lộng nghiêng triền đê chống chếnh,Mười hai bến rồi đâu bến thứ mười ba.
Anh viết cho em thuở son sắc mặn mà,Mưa ngọt mát giọt phù sa đất mẹ.Trời tháng bảy lắt lay như cào xé,Ô thước bắt cầu ngấp nghé chuyện Chức - Ngưu.
Tháng bảy rồi em có bớt ưu tư,Hay đau đáu chần chừ duyên đôi lứa?Cuộc sống kia phải đâu mình chọn lựa,Chốn yên bình vẫn chứa vạn niềm đau.
Anh viết cho em trời tháng bảy thương sầu,Giăng khắp lối mưa bạc đầu nỗi nhớ.Viết cho em cho mối tình làng lỡ,Tháng bảy rồi bóng nước vỡ còn nhau.
(Tác giả: Trang Ngọc)
Người ta nói…Tháng bảy của sự cách xa chết chóc và những hồn ma lởn vởnNhững linh hồn chưa được siêu thoát đớn đau trong ngục tù tình áiTháng bảy của những tai ương và những điều vụng dạiEm nghi ngờ….vì tháng bảy có anh!
Giữa sự sống và cái chết niềm tin vào cuộc sống mong manhEm như chim gãy cánh quên đời trốn vào đêm lầm lụiMất niềm tin mất thăng bằng mặc đời tới đâu thì tớiAnh nhẹ nhàng mang ấm áp yêu thương và dìu em đứng dậy.
Là tháng bảy…Bước ngoặt cuộc đời cộng thêm những điều run rẩyEm lập cập ngã mình vào nước mắt của đêmTừng tiếng nấc nỗi đau mềm thấm vào từng mạch huyếtEm mệt rồi… muốn ngủ yên vĩnh viễn.
Tháng bảy của người điên…Tháng bảy của cặp vợ chồng bất bình thường đến lạTự lòng mình đã coi nhau là tất cảĐêm mộng nhân tình hoá hạnh phúc thần tiên.
(Tác giả: Thủy Vũ)
Tháng bảy đi cạn ngày phượng vĩMùa thu đã ban maiEm vừa đi vừa khócSen đã tàn những cánh hồng phai…Tháng bảy đi cạn nỗi buồn câm nínTóc em dài bồ kết lá chanhĐường đời vạn dặmEm viết thư kể chuyện thị thành…
Tháng bảy mùa ngâu em mắt ướtGái quê rơm rạ trót thương ngườiThì cũng đừng ba năm em chất củiĐốt lòng cha một phút em cười
Tháng bảy cay nồng khói bếpMẹ ngậm cười chín suối mùa vu lanEm có còn mùa trăng chưa đi hếtGắng hồn nhiên cho những phai tàn…
Những bài thơ về rằm tháng 7 Vu Lan báo hiếu nhắc nhở mỗi con người chúng ta bài học sâu sắc về chữ Hiếu. Những ai còn Mẹ trời hãy làm mẹ vui, đừng để khi khi cài hoa trắng lên ngực mới hối hận. Cầu mong cho các bậc cha mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc bên con cháu.
Tác giả: Phương Lý
Rằm tháng Bảy Vu Lan báo hiếuTiết trời Âu như điệu dân caMưa thu lất phất chiều tàLên chùa cầu Phật mẹ là bình anCon xa xứ mang ngàn nỗi nhớĐấng sinh thành một thuở bên nhauChắp tay lòng bỗng ngậm ngùiNhững khi mẹ ốm chẳng thời ở bênCha đã khuất núi non ngàn dặmCài bông hồng cay đắng lòng conCông ơn dưỡng dục mãi cònTrong tâm ghi khắc dấu son chẳng mờThương mẹ lắm bây giờ hiu quạnhNhớ cha nhiều mẹ ngắm ảnh mơNụ cười hiền hậu trên thờTiếp thêm sức mạnh mẹ chờ đợi con.
Tác giả: Trần Minh Hiền
Ngày rằm tháng bảy Vu LanBiết ơn Cha Mẹ miên man thâm tìnhMẹ là ánh sáng quang minhCha là thầm lặng hy sinh muôn đờiCon là giọt nước đầy vơiCảm ơn Cha Mẹ sáng ngời yêu thươngCon đi ngàn vạn dặm đườngMẹ Cha nâng đỡ luôn thường chở cheCảm ơn Cha Mẹ lắng ngheLòng con ơn nặng chuyến xe nhiệm mầuNguyện cầu cho Mẹ sống lâuCho Cha siêu thoát qua cầu nhân gianVu Lan đến với tiếng đànRung lên nhạc khúc khẽ khàng thâm ân.
Tác giả: Nguyễn Khắc Thiện
Lễ Vu lan ngày rằm tháng bảyNhớ cội nguồn máu chảy về timCuộc đời như những cánh chimChồn chân mỏi cánh về tìm tuổi thơ
Đời mẹ cha ước mơ cháy bỏngMong đời con hạnh phúc đủ đầyGian lao khó nhọc dựng xâyCho con cuộc sống có ngày hôm nay
Lễ Vu lan tỏ bày hiếu thảoCông sinh thành dạy bảo ghi lờiCông ơn cha mẹ biển trờiCác con ghi nhớ suốt đời không quên.
Tác giả: Quang Lâm
Cơn gió nồng thổi tràn đất mẹCòn man mác nỗi buồn mùa thiRằm tháng bảy gió trời tháng bảyTa âm thầm đứng ngắm bóng thu qua
Ta nhớ lại những ngày ở rất xaDòng sữa trắng mẹ cho con ngọt lànhCòn giọt nắng cất vào cuộc đời nhỏVà yêu thương trong những cánh diều xa
Rằm tháng bảyVu lan tháng bảy…Huyền thoại mẹ con nhớ mãi không quên
Con vẽ cho mẹCuộc đời gian khóMẹ lớn lên,đất nước còn cơ cựcNhà mẹ nghèo,lều rách hoang sơCơm gồng gánh,cõng khoai sắn độnThời chúng con không thể nào hình dung
Để hôm nayCon nợ mẹ hai chữ…Sinh thành…
Con vẫn đi theo tiếng lòng của mẹNhững ca từ câu hát mẹ đã ruCon vẫn đi với đôi chân bình lặngĐể cuộc đời chậm,chắc lối con đi
Và hôm nay vu lan báo hiếuDâng tặng người trọn chữ yêu thương.
Link nội dung: https://chodichvu.vn/tho-ve-thang-7-a79712.html