Cựu SV 2 Khóa LƯƠNG VĂN CAN (69-73) & HUỲNH THÚC KHÁNG (70-74) – ĐHSP HUẾ

Tần Hoài Dạ Vũ (VH-PCT)

Vâng, ngay từ năm 18 tuổi, đang học Lớp 11, tôi đã có bài thơ HẸN VỀ VỚI HUẾ (Tạp chí Văn, số 19). bày tỏ lòng nhớ thương Huế: …“Anh sẽ về một sáng mùa thu / Sông Hương còn trắng những sương mù / Áo em trắng nhịp cầu thương nhớ / Bóng ngã lòng anh câu hát ru // Anh sẽ giong thuyền trên nước xanh / Chở trăng Gia Hội vào Nội thành / Soi nghiêng mái tóc thề Tôn Nữ / Thiếp giữa một vùng hương mỏng manh”...

Trần Xuân An, trong bài viết “Đọc thơ Tần Hoài Dạ Vũ (Ngẫu hứng đọc thơ, Nxb Văn nghệ, 2005) đã có một nhận xét tinh tế:

…” Không phải chỉ một mình tôi, mà rất nhiều người đã đọc và thuộc nằm lòng một bài thơ được đăng trên bán nguyệt san Văn, năm 1969. “Chiều mưa uống ruợu” là bài thơ đẹp hoàn chỉnh của Tần Hoài Dạ Vũ về mặt ngôn ngữ thơ và tâm trạng thể hiện trong đó. Bài thơ của một người xa Huế và nhớ thương về Huế trong sự trống vắng quanh mình. Phải sống với Huế rất lâu và rất sâu với Huế mới có thể viết được những câu thơ với bao hình ảnh mang hồn vía Huế như vậy:

“buồn xuống ngang vai chiều tới chậm / lòng tôi mưa bụi nữa đây em / không chắc đêm nay mà ngủ được / rượu tàn không ấm nhớ không tên // tâm sự cứ như là áo rách / từng chiều chếnh choáng bước loanh quanh / hồn thôi bỏ mặc cho sương xuống / thương nhớ không vàng giọt nắng hanh // dừng chân dưới cột đèn châm thuốc / không gió mà tay lạnh rất đầy / mùa thu về nữa trên cây lá / mai mốt sẽ buồn như heo may //không biết tình xa chiều có lạnh / người về qua một bến sông xanh / áo bay hay là rơi vào Nội? / thương nhớ lòng theo mấy cửa thành // sao tôi cứ là mây viễn xứ / thèm về soi giữa mắt nhung xưa / mà không là một vầng trăng tỏ / nở giữa hồn em cả mấy mùa? // mưa rụng thêm hồn tôi nữa đây / chiều tàn. rượu hết. sầu chưa say / mai về tay níu vai cầu cũ / cởi áo xưa buồn cho gió bay”

Huế ngày xưa có bến đò Thừa Phủ rất nổi tiếng, nổi tiếng vì mỗi buổi sáng, trên chuyến đò ngang từ bờ Bắc sang bờ Nam sông Hương thướt tha những tà áo trắng Đồng Khánh đi học; thỉnh thoảng, trên chiếc thuyền con ngang qua sông Hương ấy, cũng có vài chàng trai Quốc Học si tình, muốn theo chân một người đẹp Đồng Khánh nào đó, dù chỉ là đi theo trong im lặng, câm nín, chưa một lần dám bày tỏ lòng yêu. “Nhớ bến Xuân”, có ghi rõ : “gửi bến đò Thừa Phủ” là một bài thơ đăng trên báo Tết của tôi, khi đã xa Huế đến 30 năm: “Ai chia lệ cho mắt đời thôi đỏ / Đò chưa qua mà tim mắc trên cành / Bến sông đó dẫu chẳng còn trăng tỏ / Anh vẫn về tắm lại tuổi xuân xanh”.

Vẫn là nỗi nhớ thương Huế không nguôi, nhưng là nhớ “Về một con đường Thành Nội”:

“Con đường đó có những ngày đầy gió / Có những lần mưa bụi ướt câu thơ / Em đi qua như vạt nắng tình cờ / Tiếng ve gọi quanh chỗ ngồi thương nhớ”

Không chỉ một ngày. Không chỉ một tháng. Không chỉ một năm. Nỗi nhớ thương Huế trong tôi là nỗi nhớ thương của một đời người, của một số kiếp lưu lạc vẫn mang theo hương vị của ngọn gió đời trong tuổi thanh xuân: “Một nửa đời tôi gửi lại nơi đây / Còn nhớ không những bước chân mười sáu / Cậu học trò nghèo không cả xó nhà thuê / Còn nhớ không dãy hành lang thênh thang những chiều Quốc Học / Còn nhớ không những hàng cây lá xanh / Tà áo gió trắng bay chiều Đồng Khánh / Ôi ngây thơ buổi yêu vụng tình hờ / Giữ cho ta tuổi thanh niên những ngày sống đẹp / Ngàn vạn cánh tay / giơ lên / níu rách bầu trời /…Và nhớ giữ lại cho ta / Những buổi sáng mù sương trắng áo / Vai cầu nghiêng một nét xuống trang thơ / Dòng sông xa sương trải lụa đôi bờ / Giọng hò đỡ tôi lên từ những ngày niên thiếu / Chiếc nón nghiêng che một nửa môi cười / Chiều không tàn trên những lối phượng rơi / Có ngọn gió nào thổi lòng tôi vào Nội / Năm tháng không thể rơi ra ngoài một tiếng hát trong”…

“Và tôi sẽ trở về như một kẻ tình nhân/ Lòng nhớ thương cứ lớn lên theo từng cây số về gần”….

TẦN HOÀI DẠ VŨ

Hình ảnh:

-Hình 1: Tạp chí Văn số 19, đăng bài thơ HẸN VỀ VỚI HUẾ.

-Hình 2: Bìa tập thi tuyển do ông Khai Trí tuyển chọn, có in lại bài thơ “Hẹn về với Huế”.

-Hình 3 & 4: Bài thơ “Hẹn về với Huế” được hai bậc đàn anh của tôi HOÀNG GIA THÀNH và THẢO NGUYÊN phổ nhạc.

-Hình 5: THDV trên cầu Trường Tiền. (Ảnh chụp năm 20220). “Mai về tay níu vai cầu cũ / Cởi áo xưa buồn cho gió bay” (Chiều mưa uống rượu).

Nguồn: FB. Tần Hoài Dạ Vũ

***

Hẹn về với Huế

Tần Hoài Dạ Vũ

Em có sầu thương không hở emxa nhau rồi mắt có buồn thêmtên anh có viết đầy trang vởcó gọi thầm nhau trong những đêm?Trời chắc còn sương trong tóc emnắng vàng hanh đẫm nét môi mềmhương cau còn thoảng trong vườn vắngáo lụa em còn phơi trước sân?Và những chiều mưa em có trôngkhi hoàng hôn rụng kín con đườngbàn tay lạnh những ngày xa cáchcòn biết tay nào tay nhớ thương?Anh sẽ về một sáng mùa thusông Hương còn trắng những sương mùáo em trắng nhịp cầu thương nhớbóng ngã lòng anh câu hát ruAnh sẽ giong thuyền trên nước xanhchở trăng Gia Hội vào Nội thànhsoi nghiêng mái tóc thề Tôn nữthiếp giữa một vùng hương mỏng manh

Nguồn: Thơ tình, Tần Hoài Dạ Vũ, NXB Hội nhà văn, 1992

***

Link nội dung: https://chodichvu.vn/tho-ve-hue-a81997.html