* Màu tím trong thơ và nhạc Việt

Hoa Sim tím

Phan Vũ trong “Em ơi! Hà Nội phố” được Phú Quang phổ nhạc, là một Hà Nội của mùi hoàng lan, mùi hoa sữa, của “chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua”, của những “con đường vắng, rì rào cơn mưa nhỏ”, của “tan lễ chiều, kinh cầu còn mãi ngân nga”, và nữa:

Ta còn em cô hàng hoa

Gánh mùa thu qua cổng chợ

Những chùm hoa tím

Ngát mùa thu…

Hoàng Nhuận Cầm cũng có những câu thơ hay về mùa thu và hoa tím:

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi !

(Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến)

Hữu Thỉnh với Biển, nỗi nhớ và em, có câu thơ thật hay:

Em đâu phải là chiều

Mà nhuộm anh đến tím…

Ngô Văn Phú với Trời đã vào thu…, khi sông không đầy nước, khi mây làm khăn quàng qua vai núi, thì cũng là lúc:

Đôi bờ lau lách đìu hiu tím

Gom buồn lên ngọn gió heo may…

Trong âm nhạc, những ai yêu nhạc tiền chiến đều biết đến ca khúc về màu tím rất nổi tiếng là Ngàn Thu Áo Tím của nhạc sĩ Hoàng Trọng. Mặc dù người nhạc sĩ này được gọi là Ông Vua Tango, nhưng Ngàn Thu Áo Tím là một ca khúc valse rất nhịp nhàng, như là một bức tranh được bao trùm bởi màu tím. Rất đẹp, và dĩ nhiên là rất buồn:

Từ khi yêu anh, anh bắt xa màu tím

Sầu thương cho em mơ ước chưa kịp đến

Trời đã rét mướt cùng gió mưa

Khóc anh chiều tiễn đưa

Thế thôi tàn giấc mơ…

Một bài hát khác cũng thuộc dòng nhạc tiền chiến là Chiều Tím của nhạc sĩ Đan Thọ, lời của thi sĩ Đinh Hùng. Bài hát có tựa đề chỉ 2 chữ nhưng cũng đủ vẽ nên một bức tranh đầy lãng mạn trong trí tưởng tượng của người yêu nhạc:

Chiều tím

chiều nhớ thương ai,

người em tóc dài

Sầu trên phím đàn, tình vương không gian,

Mây bay quan san, có hay?

Link nội dung: https://chodichvu.vn/tho-ve-hoa-tim-a82600.html